MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Vợ Cưng Sủng Của Hắc Đế - Giang Ninh PhiếnChương 586

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc Đế - Giang Ninh Phiến

Chương 586

516 từ · ~3 phút đọc

Chương 586 “Cậu chủ thích sạch sẽ, các người nhớ lau sofa thêm vài lần! Nghe rõ chưa?” Một âm thanh càm ràm vang lên. Một bóng người quen thuộc chui vào dòng người, đi đến bên cạnh Hạng Chí Viễn, là Cô Minh Thành. Giang Ninh Phiến nhìn anh ta, Cô Minh Thành không có thay đổi gì, chỉ là mái tóc màu bạc được cắt ngắn dị thường. “Cậu chủ, sofa đã…” Cô Minh Thành đang báo cáo với Hạng Chí Viễn, tầm mắt đột nhiên quét qua mặt Giang Ninh Phiến, anh ta giật mình, ngạc nhiên trừng mắt nhìn cô: “Cô…” Anh ta vẫn chưa nói hết câu. Hạng Chí Viễn đã nghiêng mặt qua, ánh mắt đen lạnh lùng trừng mắt nhìn anh ta, hung ác nham hiểm. Cô Minh Thành vội vàng ngậm miệng lại, nhưng vẻ mặt vẫn phân vân mà nhìn về phía Giang Ninh Phiến. Giang Ninh Phiến nhìn về phía mặt Hạng Chí Viễn. Hai năm trước, anh hận cô thấu xương; hai năm sau, anh để lại cho cô đường sống. Nếu Cô Minh Thành nói ra trước mặt mọi người chuyện cô đã từng làm nằm vùng, thì hôm nay cô chắc chắn sẽ phải nằm mà ra khỏi cánh cửa lớn này. Hạng Chí Viễn đang giúp cô. “Anh làm sao vậy?” Hà Thiên Minh cảm thấy không đúng lắm, nghi ngờ mà nhìn về phía Cô Minh Thành. Cô Minh Thành nhìn thoáng qua Hạng Chí Viễn, sau đó nhanh chóng thu lại biểu cảm của mình, cười ha ha, nhìn Giang Ninh Phiến nói: “Không có gì, lâu rồi ông đây chưa thấy gái, cô gái này cũng thật là xinh đẹp!” Xung quanh lập tức cười vang một trận. “…” Giang Ninh Phiến yên lặng mà nhìn anh ta. Vẻ mặt Hà Thiên Minh kiêu ngạo, đang định lên tiếng, lại nghe Cô Minh Thành bồi thêm một câu: “Đúng là đẹp quá, là gái làng chơi ở câu lạc bộ đêm nhà ai thế? Một lần bao nhiêu tiền? Anh em bang tôi mới tới Hồng Cảng, cũng không mang gái theo, thèm chết rồi.” Rõ ràng là đang sỉ nhục. Tiếng đàn dương cầm vẫn còn vang vọng. Ánh mắt mọi người đặt lên trên người Giang Ninh Phiến đều mang theo sự háo sắc, giống như đang xem một món hàng sắc đẹp. Hạng Chí Viễn đứng ở trước mặt cô, không nói gì, tầm mắt vô tình mà đảo qua trên tay Hà Thiên Minh nắm tay cô, mặt không cảm xúc. Giang Ninh Phiến cười nhạt: “Cảm ơn lời khen của anh.” Vẻ mặt cô cứ như không hề gì. “…” Cô Minh Thành chán nản. Người phụ nữ thiếu chút nữa hại chết Hạng Chí Viễn này, ai khen cô chứ? Sao lúc nào cô cũng có thể bình thản mà bước qua lời chửi mắng sỉ nhục của anh ta như vậy. Cũng giống như hai năm trước, không chọc cô tức được, anh ta chỉ chọc tức được chính mình, buồn bực.