MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Vợ Cưng Sủng Của Hắc Đế - Giang Ninh PhiếnChương 607

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc Đế - Giang Ninh Phiến

Chương 607

529 từ

Chương 607 Xem ra, hôm nay Hạng Chí Viễn đến Cục Cảnh sát không phải là tình cờ, mà là biết hôm nay cô đi làm nên mới chạy tới. Cục Cảnh sát có người của anh à? Giang Ninh Phiến cười: “Cậu Hạng thật là thông minh, vừa đoán đã trúng.” Nghe vậy, Hạng Chí Viễn không có chút vui vẻ nào khi được khen ngợi, người phụ nữ này đúng là tường đồng vách sắt, không hỏi ra được chút gì. Ánh mắt của Hạng Chí Viễn cực kỳ lạnh lùng, nhìn cô với vẻ âm u: “Là vết thương đạn bắn bị vì tôi?” Anh đã từng nghĩ, đêm đó cả quá trình cô đều tỏ ra bình thường, nếu như ngay từ đầu đã bị đạn bắn, cô không chống đỡ được đến lúc anh đi. Vậy thời gian này chỉ có lúc cô chạy đến cứu anh. Là khi đó bị thương do đạn bắn. “…” Vết thương đạn bắn, hóa ra anh biết. Đối với vết thương đạn bắn của cô, không ngờ cả An Vũ Dương và Hạng Chí Viễn đều dùng cách nói lời khách sáo với cô, trông cô không dễ nói lời thật lòng đến thế à? Ánh mắt của Giang Ninh Phiến chỉ dừng lại một giây, sau đó lập tức thản nhiên nói: “Nếu như tôi nói phải, cậu Hạng có thể nể tình tôi bị thương, nói cho tôi biết người đứng sau vụ án tấn công bằng súng không?” Trực giác nói cho cô biết, Hạng Chí Viễn biết ai là người đuổi giết anh đêm đó. “Có phải không?” Hạng Chí Viễn thu hai chân lại, quay ghế sang đối mặt với cô, đôi mắt đen âm u lạnh lùng nhìn vào cô chằm chằm. Có phải vì anh mà cô bị thương không? “Nếu như cậu Hạng chịu nói cho tôi biết người đứng đằng sau là ai, để tôi sớm ngày phá án, vậy thì là phải.” Giang Ninh Phiến vừa cười vừa nói, không mang theo chút tình cảm nào. “Bốp…” Hạng Chí Viễn bị chọc giận, vơ lấy khung ảnh trên bàn đập xuống đất, lạnh lùng mà nhìn cô: “Giang Ninh Phiến, thu lại bộ mặt này của cô đi! Tôi buồn nôn!” Từ trong miệng của cô, anh không bao giờ nghe được một câu nói thật, lúc nào cũng như thật mà lại là giả. Thấy vậy, Giang Ninh Phiến thu lại nụ cười, thay đổi thành vẻ mặt nghiêm túc: “Được thôi, không phải, là vết thương đạn bắn tôi bị lúc đi cứu Cô Minh Thành.” “…” Hạng Chí Viễn lạnh lùng nhìn cô chằm chằm, cứu Cô Minh Thành? “Tất nhiên rồi, nếu như biết mình sẽ bị thương, tôi sẽ không đi cứu anh ta.” Giang Ninh Phiến thản nhiên nói: “Con người đều muốn giữ tính mạng mà, không phải sao?” Cô lẳng lặng nhìn anh, trong mắt lộ ra vẻ nghiêm túc như đúng mà sai. Hạng Chí Viễn, đừng có cảm xúc phức tạp gì với cô, hận thì hận, buồn nôn thì buồn nôn, như vậy cũng rất tốt.