MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Vợ Đáng Thương Của Bắc TổngChương 114: Chương 114

Cô Vợ Đáng Thương Của Bắc Tổng

Chương 114: Chương 114

720 từ · ~4 phút đọc

Bắc Dật Quân định quay đầu bế Yến Mịch đi thì đột nhiên có một bàn tay thon dài kéo anh lại. Đôi bàn tay này dịu dàng đến mức khiến người ta ghét bỏ. - Bắc tổng à, em là Nhã Phương Trinh, là chị cùng cha khác mẹ của Yến Mịch.

Em thay mặt em ấy xin lỗi anh có được không? Em ấy...!chắc chắn là không cố ý đâu.

Chỉ là do...!em ấy nhớ nhà quá, nhớ ba mẹ quá thôi.

Dù sao em ấy cũng là tiểu thư, được ba mẹ nuông chiều từ nhỏ, khó trách bướng bỉnh, ngang ngược anh đừng trách em ấy.

Bắc tổng có thể nể mặt Phương Trinh mà đối xử tốt với cô tiểu thư này không? Gương mặt này rất xinh đẹp, cũng rất quyến rũ nhưng...!không hiểu sao lại làm người ta chán ghét đến vậy.

Ẻo lả, kiêu kỳ, Bắc Dật Quân có cần cô ta tự giới thiệu bản thân mình không? Không thấy dư thừa quá à? Mà tại sao...! một tổng tài như anh phải nể mặt cô ta chứ? Cô ta là cái thá gì? Bắc tổng nheo mắt lại, dùng ánh mắt lạnh giá mà nhìn người phụ nữ trước mặt.

Tưởng anh không nhìn ra là cô nàng tên Nhã Phương Trinh đang muốn thu hút sự chú ý của anh à? Anh chơi phụ nữ bao năm nay là không nhìn ra thủ đoạn của cô ta? Là do cô Phương Trinh này quá xem thường anh hay là do cô ta quá ngu ngốc? Lời nói vang dội như sấm bắt đầu vang lên. - Bỏ tay ra! Sát khí mang theo trong lời nói này quá đáng sợ khiến cho cô ta bất giác làm theo. - Nhã Phương Trinh sao? Ha! Nhã tiểu thư, cô không cần phải ra mặt nói đỡ cho cô gái này đâu.

Cô...!cũng chẳng có tư cách đó. Lời nói này quá thô lỗ rồi, dù sao người ta cũng là phụ nữ.

Anh như vậy...!không sợ tổn thương đến con gái người ta sao? Nói xong anh định xoay người bước đi nhưng....!lại nhớ đến mà bỏ lại thêm một câu.

- À! Phải rồi! Tôi...!không phải là anh của cô, đừng gọi tôi là anh này anh nọ nữa.

Tôi là...!em rể của cô cơ! Nhếch mép rồi bỏ đi một cách phũ phàng.

Lời nói này khiến cho cô như biến thành tượng đá, sững số đến trợn mắt, há mồm, mất cả hình tượng. "Tôi...!là em rể của cô cơ!" Lời nói này cứ không ngừng vang trong đầu cô ta như một cái máy không ngừng lập lại. Em rể sao? Gì chứ? Ý anh ta là gì? Anh ta đang dằn mặt mình? Anh đang phủi bỏ sự quyến rũ của mình? Anh ta không hiểu phong tình quá rồi đấy. Trong lòng không ngừng khó chịu, không ngừng tức giận nhưng tự nhiên cô ta lại nở nụ cười trong cơn thịnh nộ. Ha! Thứ mà Nhã Phương Trinh này muốn thì nhất định phải có cho bằng được.

Càng khó chinh phục thì càng thú vị, càng lạnh lùng, thô bạo thì mình lại càng thích, càng phải tranh giành thì mình lại càng yêu.

Chứ có được dễ dàng như những người đàn ông khác thì càn gì mình ra tay chứ, người như Bắc Dật Quân này...!mới xứng làm người đàn ông của mình.

Còn Nhã Yến Mịch! Ha! Cô ta bị bệnh tật như vậy...!sao mà xứng sở hữu người đàn ông tốt như thế. Trong lòng cô ta càng lúc càng trở nên phấn khích hơn, càng lúc càng muốn có được Bắc Dật Quân.

Cô ta chẳng quan tâm gì đến luân thường đạo lí cả, cô ta...!có ý định...!muốn cướp chồng của em gái mình, muốn quan hệ với em rể.

Đúng là loạn luân mà!!!!! Nhưng mà...!người con gái này hình như là đang giúp Yến Mịch thì phải? Nếu cô ta có thể làm cho Bắc Dật Quân yêu mình thì không phải rất tốt sao? Như vậy thì Yến Mịch có thể được giải thoát rồi.

Có thể thoát khỏi người đàn ông này rồi. Cầu mong sao...!hai người này có thể thành đôi.