MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCÔ VỢ NGỌT NGÀO: LÃO CÔNG, ÔM MỘT CÁIChương 342: Có phải anh đã yêu Đường Tâm Nhan rồi phải không?

CÔ VỢ NGỌT NGÀO: LÃO CÔNG, ÔM MỘT CÁI

Chương 342: Có phải anh đã yêu Đường Tâm Nhan rồi phải không?

841 từ · ~5 phút đọc

Vào buổi chiều, Mặc Trì Uý nhận được cuộc gọi từ thím Vương: “Cậu chủ, cô chủ đã trở lại và đóng gói tất cả quần áo và nhu yếu phẩm hàng ngày của cô ấy. Tôi không thể ngăn cản nổi.”

Lúc đó Mặc Trì Úy đang nghe một ít báo cáo cấp cao trong phòng làm việc, nghe được lời dì Vương nói, khuôn mặt tuấn tú mà thâm sâu lập tức lạnh lại.

Thấy sắc mặt anh ta đột ngột thay đổi, mấy vị cấp cao nhìn nhau, không dám thở mạnh.

Không ai dám nói thêm tiếng nào, bầu không khí trong văn phòng hoàn toàn lạnh lẽo.

Khoảng một phút sau, Mặc Trì Úy cúp điện thoại, ánh mắt sắc bén nhìn các quan chức cấp cao, lạnh lùng nói: “Tiếp tục!”

Quản lý cấp cao báo cáo xong công việc của họ thì cũng đã là hai giờ đồng hồ sau.

Mặc Trì Úy yêu cầu bọn họ rời đi, anh kéo cà vạt, cởi hai cúc áo sơ mi đầu tiên.

Nỗi uất ức tích tụ trong lồng ngực từ đêm qua khiến anh càng thêm ngột ngạt.

Anh nhấc điện thoại lên, tìm đến hai chữ bà Mặc, muốn gọi cho cô ấy nhưng cuối cùng vẫn để điện thoại trên bàn, vẻ mặt u ám.

Lấy điếu thuốc và bật lửa ra, anh đứng trước cửa sổ kính lớn, bắt đầu không ngừng nhả những làn khói ra.

Thuốc hút được nửa điếu thì điện thoại rung lên.

Anh bước đến bàn giám đốc nhanh như sao băng rồi liếc nhìn thông tin người gọi.

Nhìn thấy là cuộc gọi của Trì Chi Hành, đôi mắt anh ta tối sầm lại một chút.

Nhấc điện thoại lên, anh ta thờ ơ nói: “Có chuyện gì sao?”

“Anh tư, nghe giọng nói của anh, hình như có chuyện không vui phải không?” Trì Chi Hành thở dài: “Thiệt là trùng hợp, em cùng đang vô cùng không vui đây, nha đầu Cố Nhiễm Nhiễm sau khi quay về, thì mẹ nó, em không thể ngủ ngon được một giấc nào, nha đầu ấy hôm qua còn đi mua que thử thai, anh nói xe, có phải cô ta đã mang thai con của em không?”

Mặc Trì Úy lạnh lùng nói: “Làm sao tôi biết được?”

“Đêm đó không phải lúc anh đã đến biệt thự của em đã thấy rồi sao? Nếu tính thời gian, thì cũng có khả năng là đã mang thai rồi.”

Mặc Trì Uý: “Đừng hỏi tôi về loại chuyện này.”

“Thôi được rồi, em sẽ không hỏi anh nữa, em sẽ tự mình kiểm tra. Anh sao vậy, không phải anh đã làm hòa với bà Mộ của anh sao?”

Mặc Trì Uý nheo đôi mắt trầm tư, thâm sâu tựa hồ như chẳng thấy được đáy: “Lúc trước, cô ấy nói rằng cô ấy yêu tôi, nhưng đêm qua cô ấy lại không yêu tôi nữa.”

Trì Chi Hành cười không dứt: “Hahaha, anh tư, anh bị phụ nữ đá rồi sao?”

Mặc Trì Uý mím chặt đôi môi mỏng, nhất thời không nói gì.

“Anh tư, kỳ thật em nghĩ, cô ấy không yêu anh không phải là tốt hơn sao? Đến lúc chia tay, đỡ phải làm đau người mà còn tổn thương ta.”

Mặc Trì Uý bình tĩnh đáp: “Tôi không định chia tay.”

“Hả?” Trì Chi Hành kinh ngạc, vừa định nói gì đó, điện thoại đã cúp rồi.

…

Sau khi kết thúc cuộc gọi, Mặc Trì Uý lại đứng trước cửa sổ kính lớn một lúc lâu.

Cho đến khi tiếng gõ cửa vang lên.

“Vào đi.”

Diệp Vi Nhã mở cửa bước vào, mang đôi giày cao gót đi tới sau lưng Mặc Trì Uý: “Anh Mặc, sau giờ làm việc anh có rảnh không..”

Cô chưa kịp nói xong đã bị giọng nói lạnh lùng của người đàn ông cắt ngang: “Ở công ty thì hãy gọi tôi là tổng giám đốc Mặc.”

Đôi mắt Diệp Vi Nhã đỏ lên, cô ấy mím chặt môi, giọng vô cùng ấm ức: “Anh Mặc, công việc có một vài chỗ em không hiểu muốn nhờ anh chỉ bảo. Bố đã yêu cầu em tìm hiểu thêm. Ông ấy nói anh nhất định sẽ giúp em…”

Mặc Trì Uý quay đầu lại, nhàn nhạt liếc nhìn Diệp Vi Nhã: “Nếu em không hiểu, có thể hỏi trợ lý Giản, anh ấy sẽ giúp em.”

“Nhưng mà bố em bảo em hỏi anh mà!”

“Tôi rất bận, không có thời gian.”

“Anh Mặc, anh còn giận em sao? Trước đây anh không đối xử với em như thế này!”

Mặc Trì Uý mím chặt đôi môi mỏng như dao không nói lời nào.

Diệp Vi Nhã nhìn ngũ quan và đường nét anh tuấn, lãnh đạm của anh, cô cảm thấy khó chịu vô cùng: “Có phải là anh đã yêu Đường Tâm Nhan rồi đúng không? Còn chị Mạnh thì sao?”