MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Vợ Nuôi Từ Bé : Đại Thúc Xin Đừng VộiChương 1082

Cô Vợ Nuôi Từ Bé : Đại Thúc Xin Đừng Vội

Chương 1082

451 từ · ~3 phút đọc

Bốp! Bốp! Từng roi từng roi đều dùng hết sức.

Lúc này, Quách Nguyệt Hoa phát điên lên vi cổ tay quá đau, có thể thấy toàn bộ xương bàn tay đã rũ xuống, xương cũng bị cắt làm đôi.

So với sự đau đớn thể xác thì đòn roi này thực sự không là gì cả.

Nhưng Giang cầm giống như phát điên, cảng đánh càng hưng phấn, cười đến càng biến thái: “Đánh, đánh! Đánh chết người phụ nữ xấu xa này!”

Quách Nguyệt Hoa tuyệt vọng nhìn Giang Cầm.

Cảnh tượng đẫm máu và bệnh hoạn.

Nhưng người đàn ông nảy đã tạo ra tất cả, đứng trước mặt nhìn chằm chằm Mộ An An.

Ngay cả khi toàn bộ lòng bàn tay của Quách Nguyệt Hoa bị cắt đứt, anh vẫn thờ

ơ.

Tiểu Cửu ở phía sau không dám nhìn “Thất gia..”

Mộ An An đối diện với cảnh tượng nảy thi có chút khó chịu.

Khi cô định nói, người đàn ông phía trước quay lại: “Ngồi và xem đi!”

Tông Chính Ngự vô cảm nóỉ với Mộ An An một câu, rồi bước chân đi qua vũng máu đó đến cánh cửa.

Khi mở cửa ra anh trực tiếp đem Giang Phong từ bên ngoài đi vào.

Sau đó ném hắn trước mặt Quách Nguyệt Hoa, mặt của Giang Phong rai trên vũng máu, tay thì ôm lấy miệng.

Giang Phong vốn đang kịch liệt đối mặt, khi phản ứng lại thì hắn đột nhiên kêu gào thảm thiết, từng bước lùi lại, cả người run rẩy.

Quách Nguyệt Hoa đang hấp hối, thần trí không tỉnh táo.

Giang cầm vẫn đang đánh bà ta một cách điên cuồng, thấy Giang Phong đi vào thì cô quay lại rồi dùng roi đánh vào Giang Phong.

Giang Phong đưa tay muốn ngăn lại nhưng Giang cầm càng đánh càng phấn khích.

“Tên bất hiếu! Rác rưởi! Phế vật! Đồ vỏ dụng!” – Giang cầm không ngừng hét lên.

Giang Phong vừa nấp vừa lùi lại, chịu không nổi nữa mới hét lên: “Giang cầm, em diên rồi!”

“Đồ vô dụng!” – Giang cầm mặc kệ, chỉ đuổi theo Giang Phong mà đánh.

Giang Phong né tránh, không cẩn thận chạy đến trước mặt Tông Chính Ngự, hắn trựn to mắt.

Tông Chính Ngự liếc nhìn hắn, trực tiếp nắm lấy cổ Giang Phong, bắt hắn phải ngẩng đầu lên đối mặt với mình.

“Thất, Thất gia

Giang Phong không ngờ đên là vị Thât gia cao cao tại thượng của Ngự Viên Loan lại đột nhiên xuất hiện ở đây.

Chỉ là so với hinh tượng Thất gia mà Giang Phong liên tưởng trước đó lả một nhân vật tồn tại như một vị thần thánh, không thể khinh nhờn, khống thể mạo phạm, chỉ có thề nịnh bự ton hót.