MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Vợ Nuôi Từ Bé : Đại Thúc Xin Đừng VộiChương 1094

Cô Vợ Nuôi Từ Bé : Đại Thúc Xin Đừng Vội

Chương 1094

419 từ · ~3 phút đọc

Mộ An An vừa nghĩ đến khi ở võ đài 9 hạng, Thất gia nắm láy mắt cá chân của cô để ngăn việc cô bị ngã khỏi vỏ đài, bị bắn hai phát súng khiến tim cô đau nhói.

Vừa áy náy vừa đau lòng.

“Có phải trờ nặng rồi không?” – Mộ An An nói, giọng cô nghẹn ngào.

Nước mắt tuôn rơi.

Tông Chính Ngự ngay lập tức lau những giọt nước mắt của Mộ An An: “Sao lại khóc roi?”

Anh chỉ muốn trêu đứa trẻ này.

Tông Chính Ngự đứng dậy ôm lấy Mộ An An vào lòng: “Khóc gì vậy, đã về nhà rồi.”

Gương mặt Mộ An An dính chặt vảo lòng của Tông Chính Ngự.

Chỉ cách một lớp áo cũng có thể cảm thấy cơ bắp ờ ngực anh ấy và cả cơ thể đều toả ra mùi hương.

Đúng vậy, đã về nhà rồi.

Trong lòng Mộ An An đột nhiên có chút cảm động, nước mắt rơi rất dữ dội.

Cô ôm chặt lấy Tông Chính Ngự.

“Cháu rất nhớ chú.” – Mộ An An nghẹn ngào nói, hoàn toàn không quan tâm nước mắt đã rơi hết lên bộ đồ của Tông Chính Ngự.

“Ta biết.” – Tông Chính Ngự vỗ nhẹ vào lưng cô, giọng nói dịu dàng.

Mộ An An ôm láy Tông Chính Ngự không rời: “Thực ra vết thương của cháu rất đau, khi ở trên võ đài cháu cũng sợ chết. Sau đó chú đến, cháu lại càng sợ hơn, trên tay cháu vẫn còn chiếc vòng đó nên cháu sự nếu tay chân cháu không còn nữa thì phải

làm sao….Như vậy sẽ không xứng với

chú nữa. vốn dĩ chú rất cao quý, vì để theo kịp bước chân của chú, cháu đă nỗ lực rất nhiều nhưng nếu cháu có khuyết điểm, cả đời này cũng sẽ không xứng với chú.”

Vê nhà rôi vân là được dô dành tay của người đản ông nảy.

trong

vòng

Tâm trạng của Mộ An An hoàn toàn không có chút kìm nén, cũng không muốn kìm nén.

Chẳng qua là có bao nhiêu thì buông bấy nhiêu.

Mọi ấm ức, khi ở trước mặt người đàn ông này liền nhân đôi lên thành hai.

Khóc lóc thảm thiết.

“ừ, biết đứa trẻ nhả ta chịu ấm ức rồi.” -Thát gia nhẹ nhàng xoa lưng Mộ An An.

Đôi mắt khóc đến đỏ hoe. Vô cùng ấm ức giống như một đứa trẻ tội nghiệp: ‘Thất gia, ôm thế này không thoải mái lắm.”

Tông Chính Ngự lau nước mắt trên mặt cô: “Muốn ôm thế nào đây?”