MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Vợ Nuôi Từ Bé : Đại Thúc Xin Đừng VộiChương 1190

Cô Vợ Nuôi Từ Bé : Đại Thúc Xin Đừng Vội

Chương 1190

438 từ · ~3 phút đọc

Trên cùng là một lớp sữa chua, bên dưới là một lớp nước hoà quyện với bã dâu tây.

Mộ An An uống lớp sữa chua trên cùng trước, mủi thơm cùa sữa lập tức bùng nổ trong miệng và sự hạnh phúc như được mở ra.

Mọi sự khó chịu sẽ được chữa lành vào lúc này.

Khi sữa chua uống gần hết yà chỉ còn một ít, Mộ An An đậy nắp lại rồi lắc nhẹ để sữa chua và dâu tây trộn đều.

Uống một ngụm nữa, đó là một hương vị thần tiên khác.

Người đản ông ở bàn làm việc đang cau mày, nhưng anh có vẻ tức giận vì vấn đề dữ liệu tệp.

Ngay khi nhìn lên, anh thấy đứa trẻ ngồi đó đang mỉm cười hạnh phúc và mãn nguyện thi hàng chân mày lập tức giãn ra.

Anh ném tài liệu cho thư ký trước mặt: “Lảm lại lần nữa.”

Thư ký cảm nhận được khí chất của chủ tịch Ngự, cứng đờ người

và trái tim như hẫng một nhịp, sắp bị mắng.

Nhưng chỉ có vậy?

Chỉ có ba chữ ‘Làm lại lần nữa’.

Không bị giáo huấn, không chju ánh mắt sát khí, không có cảnh cáo nào khác còn rất vui vẻ khi nói ra ba chũ’ này.

Lúc đó, thư ký cảm thấy bản thân như đang mơ.

Vì cô không xứng được đối đãi ấm áp như vậy!

Thới gian tới, Thất gia bận rộn công việc.

Sau khi uống nửa ly sữa chua dâu tây, Mộ An An như dược

chữa lành. Cô lấy một cuốn sách trong ba cuốn Thất gia đã chọn và nghiêm túc đọc.

Sách mà Thất gia chọn cho cô đều nói về những mục tiêu, phương thức của khoa cấp cứu mà cô thực tập, chúng rất có ích.

Trong khi học, thỉnh thoảng Mộ An An ngước lên nhìn Thất gia.

Khi cô nhìn, Thất gia chỉ ngước mắt lên và liếc qua cô, Mộ An An nghiêng đầu trong vô thức và nở một nụ cười ngọt ngào với Thất gia, sau đó cúi xuống đọc sách.

Mang cảm giác năm tháng yên ổn và thế giới ổn định.

Cảm giác dịu dàng này tan vỡ lúc 8 giở tối.

Mộ An An đang lật dở cuốn sách,

nhưng cô nghe thấy có tiếng động trên bàn.

Thất gia đang trả lời điện thoại và đứng dậy khỏi bàn làm việc, anh nhíu mày lại.

Có chuyện gì xảy ra sao?

Mộ An An đứng lên: “Thất gia, có chuyện gì sao?”

“Bên thành phố c có chút chuyện, bây giờ ta phải qua đó.

Ta đưa cháu về trước, buổi tối để Tiểu Cửu chơi với cháu nhé?” Tông Chính Ngự nói.