MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Vợ Nuôi Từ Bé : Đại Thúc Xin Đừng VộiChương 1315

Cô Vợ Nuôi Từ Bé : Đại Thúc Xin Đừng Vội

Chương 1315

380 từ · ~2 phút đọc

Cô liếc nhìn cơ thẻ mình và xác nhận là không lấy bất cứ thứ gì của Thất gia.

Lần này, cô ra ngoài mà không mang gì cả.

Món đồ rất đơn giản.

Tuy nhiên, ngay khi Mộ An An đang bối rối thì người đàn ông ngồi ờ bàn ãn đứng dậy và đi lên.

Vươn tay, nắm lẳy tóc của Mộ An An rồi kéo cho mái tóc dãi xoã xuống.

Khi Mộ An An quay lại, Thất gia cầm sợi dây cao su đỏ đeo vào cổ tay rát bình tĩnh.

Mộ An An hơi khó hiểu.

Chiếc dây chun đó được anh tình cờ đeo vào tay.

Người đàn ông phớt lờ cái nhìn ngạc nhiên trên mặt của Mộ An An, anh quay lại lấy sợi chun

khác trên bàn, nắm lấy tóc cô và buộc lên thành kiểu đuôi ngựa.

“Đi được rồi.”

“Hả? À được, vậy cháu đi trước…..” Mộ An An ngơ ngác.

Khi cô đến cửa, điện thoại của Thất gia reo lên.

Mộ An An quay lại liền thấy người đàn ông đang trả lời điện thoại.

Mộ An An ôm chặt trái tim đang đập thình thịch cùa mình.

Lúc này, người đàn ông đang nói chuyện điện thoại đột nhiên quay đầu lại…

Thất gia đột nhiên quay đầu ôm lấy Mộ An An.

Doạ đến Mộ An An kinh ngạc quay người lại.

Vì đi quá vội nên lúc đóng cửa không chú ý, cửa phát ra tiếng ‘rầm’.

Tông Chính Ngự thấy cánh cửa đóng lại, đột nhiên mỉm cười.

Anh nói chuyện điện thoại: “Không gì, tiếp tục đi.”

Mộ An An rời khỏi khách sạn. Khi ngồi taxi, tim vẫn đập thình thịch.

Cô hít một hơi thật sâu.

“Cô gái, là cháu à.”

Đẳng trước vang lên một giọng nói quen thuộc, khiến Mộ An An ngập ngừng.

Vừa ngẩng đầu lên liền thấy một gương mặt nhiệt tình đang mỉm cười.

Mộ An An cứng đơ.

Gương mặt này không xa lạ với cô.

Hôm qua mới gặp.

“Haiz, thật là. Khi cháu lên X, bác còn tưởng bác hoa mắt rồi.” Bác tài phì cười.

Nhân lúc dừng đèn đò mà nhìn Mộ An An: “Hôm qua cháu đi vội quá, cháu quên quét mã rồi. Bác đợi cháu kết bạn cà buổi tối mà không thấy đâu, còn tìm người xem điện thoại nữa. Còn tường

điện thoại hỏng rồi.”