MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Vợ Nuôi Từ Bé : Đại Thúc Xin Đừng VộiChương 1442

Cô Vợ Nuôi Từ Bé : Đại Thúc Xin Đừng Vội

Chương 1442

445 từ · ~3 phút đọc

Chính là để trấn áp rất nhiều chưởng ngại trong lòng.

Mộ An An vẻ mặt đau khổ, cô muốn lên tiếng bảo anh đừng nói nữa, nhưng sự ích kỷ muốn biết được câu chuyện Thát gia và tin tức đó.

Cô cũng đang đấu tranh trong lòng.

Thắt gia lại nói: “Cho đén khi năm em ắy 10 tuói bị bại lộ, cô ày càn bản không phải

là em gái của cố Thư Thanh, là mẹ cố Thư Thanh cố ý đặt cỏ ấy ở bên cạnh ta, cô ấy….”

Thất gia chưa nói xong, Mộ An An đã không chịu nồi nữa.

Cô tiến lên một bước và ôm lấy Tông Chính Ngự từ sau: “Được rồi, chú đừng nói nữa. Hôm nay cháu muốn biết đến đây thôi, cái khác không muốn biết nữa.”

Giọng Mộ An An có chút đau lòng.

Cô thật không còn cách nào khác, nhìn Tông Chính Ngự chịu đựng rào cản tâm lý mà nói với cô những chuyện này.

Anh là Thất gia của cô.

Làm sao mà ngay cả đôi vai củng bắt đầu run lên.

Làm sao có thể có nhiều như vậy áp lực…

Cô ôm chặt lấy anh và nói: “Chúng ta không nói nữa.”

Tông Chính Ngự nắm lấy tay Mộ An An và kẻo cô vào lòng.

Lúc này Mộ An An mới phát hiện, đôl mắt anh đã đỏ hết lên, cau mày, trông có vẻ rất tệ.

“Xin lỗi, cháu không nên hỏi chuyện này. Là cháu không hiểu chuyện.” Mộ An An xin lỗi.

Cố đưa tay xoa chân mày Thất gia, biết rõ hôm nay bệnh anh tái phát nhưng vẫn cố

hòi.

“Không. Có vài chuyện cần nói cho cháu biết.” Tỏng Chính Ngự lắc đầu, chỉnh lại mái tóc cho cô.

“Vậy sau này từ từ nói, không gấp. Chú đã nói ai rồi cũng phải đi, còn chú thì không. Chú sẽ ờ cạnh cháu mà, đúng không?” Mộ An An nói rồi mỉm cười.

“Ta nói rồi, đi đảu ta cũng sẽ đưa nhóc con theo.” Tông Chính Ngự gật đầu.

Mộ An An mỉm cười: “Vậy lỡ như có một ngày, chú về thủ đô kế thừa nhà Tông Chính cũng sẽ đưa cháu theo chứ?”

“Không kế thừa.” Thất gia khẳng định.

Mộ An An ngơ ngác: “Lần này ông đến tìm chú, không phải hy vọng chú quay về kế thừa mọi thử của nhà Tòng Chinh sao?

Chú còn vi… chuyện năm đó mà khước từ à?”

Khi Mộ An An hỏi càu này, rô ràng thấy khóe miệng Thất gia có hơi cong lên.

Một chút mỉa mai và một chút khinh thường.

Anh quay đầu nhìn dòng sồng trước mặt.

Mộ An An lặng lẽ đứng một bẽn nhìn Thất gia.