MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Vợ Nuôi Từ Bé : Đại Thúc Xin Đừng VộiChương 383: Chương 383

Cô Vợ Nuôi Từ Bé : Đại Thúc Xin Đừng Vội

Chương 383: Chương 383

542 từ · ~3 phút đọc

“Thất gia, lão gia có phải rất quan trọng với chú không?” – Mộ An An lại hỏi một vấn đề.

Cô liếm đôi môi ướt át.

Tông Chính Ngự đặt cốc nước lên bàn, rồi “Uh” một tiếng, và không có lời tiếp theo.

Mộ An An cũng không có tiếp tục truy hỏi.

Hai người trong lúc đó cứ như vậy im lặng.

Mặc dù hôm nay Mộ An An có chút tràn ngập hạnh phúc, nhưng vẫn phải đề phòng một chút, đã vượt qua ranh giới rồi, không thể tiếp tục thăm dò.

Lần sau có thể xê dịch một chút giới hạn.

“Vậy cháu…” “Khi ta 7 tuổi ba mẹ đã qua đời.

” Sự mở lời đột ngột của Tông Chính Ngự khiến Mộ An An có chút kinh ngạc.

Tông Chính Ngự dựa vào ghế sô pha, tay phải gấp khúc, nửa cánh tay phần còn lại buông thõng tự nhiên, nhìn Mộ An An, giọng điệu bình tĩnh: “Sau đó lão gia liền đem ta mang theo bên người, đích thân nuôi nấng bồi dưỡng ta.

”

Tông Chính Ngự cũng là đứa trẻ duy nhất trong gia tộc Tông Chính được lớn lên bên cạnh lão gia.

Nghe xong lời này, Mộ An An liền lập tức hiểu ra.

Trong lòng anh, lão gia nhất định là quan trọng hơn so với ba mẹ của anh.

Mộ An An chậm rãi duỗi tay ra, đặt ở lòng bàn tay phải của Tông Chính Ngự, nhẹ nhàng cầm lấy.

Tông Chính Ngự có chút kinh ngạc.

Mộ An An nói: “Thất gia yên tâm, lão gia nhất định sẽ bình an.

” Tông Chính Ngự sửng sốt, rồi đột nhiên nở nụ cười.

Anh buông tay Mộ An An ra, rồi nhéo vành tai của Mộ An An: “Bé con ngoan.

” Sau khi nghịch ngợm lỗ tai nhỏ của Mộ An An một lúc, Tông Chính Ngự liền nhìn giời rồi nói: “Nghỉ ngơi cho tốt.

” Anh đứng dậy khỏi ghế sô pha.

Mộ An An đứng dậy theo: “Đúng rồi, Thất gia, buổi tối ngày mai chú… À không đúng, hẳn là buổi tối hôm nay, còn ở bệnh viện sao?” Hiện tại đã qua 0 giờ.

Buổi tối, chính là vũ hội mặt nạ do Thái Tử Đoàn tổ chức.

Để tạo điều kiện cho Thất gia và Đường Mật ở trong vũ hội mặt nạ.

“Ban ngày sẽ ở bệnh viện.

” -Tông Chính Ngự trả lời.

“Còn buổi tối thì sao?” – Mộ An An hỏi.

Tông Chính Ngự nâng mắt nhìn Mộ An An.

Mộ An An không muốn Thất gia nhìn ra bất cứ điều gì, vì vậy anh ấy cố gắng duy trì trạng thái biểu cảm ổn định.

Như thể đó chỉ là một câu hỏi đơn giản.

“Ngày mai cháu muốn đi chơi sao?” – Tông Chính Ngự lại hỏi lại Mộ An An một câu.

Mộ An An lắc đầu, nhưng sau đó lại gật đầu: “Không chắc nữa.

Vừa rồi ở trong điện thoại, cháu có nói với chú về cô em gái mà cháu quen ở trong game đó, nói không chừng ngày mai sẽ có hẹn với nhau.

”