MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Vợ Nuôi Từ Bé : Đại Thúc Xin Đừng VộiChương 635

Cô Vợ Nuôi Từ Bé : Đại Thúc Xin Đừng Vội

Chương 635

435 từ · ~3 phút đọc

Đọc truyện hay Binh Vương Triệu Đông

Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!

Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

Mặc dù Tông Chính Ngự đã bảo cô không được giả vờ cười, nhưng anh vẫn cảm thấy đau khổ khi nhìn nụ cười của Mộ An An đột nhiên sụp đổ.
Mộ An An rũ mắt xuống, nói: “Cháu cùng Trần Hoa cãi nhau.”
Tông Chính Ngự không đáp lại, nhưng ánh mắt lại vô cùng lạnh lùng.
“Cô ẩy giảm cân không suôn sẻ, cộng thêm…”
Vốn định nói đến Hoắc Hiển, nhưng Mộ An An lại thay đổi lời nói:
“Cho nên tâm trạng có chút suy sụp, Thất gia.
Mộ An An nhướng mắt nhìn Tông Chính Ngự trong video: “Đôi khi cháu quá tự cho là đúng sao? Cháu tưởng cháu tốt với Trần Hoa nên đưa cho cô ấy, quên hỏi cô ấy có muốn không?”
“Không biết tốt xấu.” – Tông Chính Ngự ánh mắt nguy hiểm.
Nhưng nhìn bộ dạng đáng thương của cô, anh cảm thấy xót xa, cuối cùng cũng dịu giọng: “Cháu chưa bao giờ yêu cầu cô ta nhận, tại sao tự cho là đúng?”
“Nhưng cháu đã làm tổn thương cô ấy.”
“Bé con, cháu không sai.”
Cháu vĩnh viễn không sai.
Mộ An An đôi mắt đỏ bừng ngay lập tức.
Bên ngoài cô mạnh mẽ bao nhiêu thì trước mặt Thất gia, cô lại là một đứa bé khóc sưng húp đôi mắt đỏ hoe khi bị làm trái ý mình.
“Bé con, đừng khóc.” – Giọng Tông Chính Ngự dịu đi một chút: “Ta không nên rời đi.”
Mộ An An nhanh chóng lắc đầu: “Cháu không sao, Thất gia, chú đừng có trở vè, cứ nói chuyện với cháu, là được rồi.”
Mộ An An thực sự lo lắng, Thất gia vội vàng trở về qua đêm.
Lúc này, cô đã phần nào hiểu được nỗi bất
bình của Trần Hoa.
Có một Tông Chính Ngự bên cạnh Mộ An An An, người sẽ ngay lập tức hàn gắn mọi khó khăn và bất bình, dù buồn đến đầu, nhìn người đàn ông này, cô cảm thấy nội tâm bình yên và ổn định.
Anh là chú của cô mỗi khi cô bối rối không biết phải làm sao, anh luôn chín chắn, luôn biết cách để an ủi và chỉ bảo cho cô hướng đi của cuộc đời.