MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Vợ Rắc Rối Của Ảnh Đế - Lê Nhất NinhChương 123

Cô Vợ Rắc Rối Của Ảnh Đế - Lê Nhất Ninh

Chương 123

681 từ · ~4 phút đọc

Lê Nhất Ninh rất muốn nói bản thân không có nghĩ cái gì cả nhưng đối diện với ánh mắt cười nhạo đó của Hoắc Thâm, một chữ cô cũng không thốt ra được.

Im lặng chốc lát, Lê Nhất Ninh lãng tránh hỏi sang chuyện khác: “Anh tới đây bao lâu?”

Con ngươi của Hoắc Thâm hơi dao động: “Không muốn anh ở bên này?”

Lê Nhất Ninh hết nói nổi: “Em sợ anh quá bận thôi.”

‘Vẫn Ổn.” Hoắc Thâm xoa mày: “Chút thời gian này vẫn có.”

” Ồ.”

Kiếu ởchung hiện giờ của hai người, Lê Nhất Ninh nói không được là tại sao cồ cảm thấy có hơi khồng quen.

Rõ ràng mấy ngày trước cõ còn nhắc mãi chuyện nếu Hoắc Thâm không về nữa thì cồ sẽ tức giận cho xem, nhưng nay người đã về rồi mà cô ngược lại không biết nên ở chung với anh như thế nào.

Vượt qua mức độ nào đó, cô sợ bản thân không được tự nhiên.

Mất tự nhiên đó mà, cô sẽ khó chịu.

Cô không phải loại người đó.

Tới khi Hoắc Thâm ăn rồi dọn rác trên mặt bàn xong Lê Nhất Ninh mới tỉnh táo lại.

Hoắc Thâm nhìn cô: “Chiều nay có sắp xếp gì không?”

Lê Nhất Ninh giật mình một cái: “Không có.”

Hoắc Thâm bồng mỉm cười: “Vậy sao.”

Anh khựng lại, cúi đầu nhìn gò má đó ửng của cô, giọng nói nặng nề: ‘Vậy ngủ cùng anh một giấc?”

//ợ ợ

“!!!”

Lê Nhất Ninh hoảng hốt ngẩng đầu, giống như là không dám tin những gì mình nghe thấy.

Cô chớp chớp mắt xác định bản thân không xuất hiện ảo giác mới hỏi: “Anh vừa mới nói gì?”

Hoắc Thâm nhìn phản ứng của cô vợ nhỏ nhà mình, chỉ cảm thấy rất thú vị.

“Nghe không rõ?”

Lê Nhất Ninh: ” Ngủ với anh một giấc?”

Hoắc Thâm nhẹ nhàng nói: “ừm, mấy ngày fôi không được ngủ ngon, giờ hơi buồn ngủ.”

Nghe xong, Lê Nhất Ninh thở phào một hơi.

Ồ, không phải là loại ngủ mà cồ nghĩ sao.

Trong lúc cô đang suy nghĩ, Hoắc Thâm đột nhiên kề tai cô thổi một hơi, hơi thở thiêu đốt lồ tai cô nóng bừng, hạ giọng hỏi” Mặt em sao càng đỏ

hơn vậy?’

Trong mắt anh đầy vẻ bỡn cợt, hạ giọng hỏi: “Đây là chứng tỏ anh vừa nói đi ngủ, em đã nghĩ tới chuyện khác rồi?”

Lê Nhất Ninh chịu không được Hoắc Thâm như vậy, lập tức xù lông lên.

“Ai nghĩ chuyện gì đâu chứ”

Cô đỏ mặt trừng Hoắc Thâm, đứng dậy khỏi ghế: “Em không có nghĩ gì cả được không, do bản thân anh nói chuyện không rõ ràng khiến người khác hiểu lầm thôi.”

Hoắc Thâm nhướng mày mỉm cười, cố ý hỏi: “Hiểu lầm cái gì?”

Lê Nhất Ninh: ” ”

Cô nghẹn họng, trừng Hoắc Thâm một cái, thẹn quá hóa giận: “Anh đang cố ý đúng không.”

Đáy mắt Hoắc Thâm đầy ý cười, là nụ cười khó có được trên mặt người đàn ông này: “Anh không có.”

Lê Nhất Ninh không thèm đế ý anh: “Em đi ngủ trưa đây, anh muốn ngủ hay không.”

Nói xong người đã chui vào trong chăn, còn quấn bản thân kín kẽ lại giống như sợ Hoắc Thâm xâm phạm vậy.

Hoắc Thâm nhìn người đang quấn chăn đó, nhịn khồng được cười khẽ ra tiếng.

Trái cổ anh chuyển động, nhìn cồ nói: “Thay quần áo đã.”

Lê Nhất Ninh không thèm quan tâm anh.

Anh cũng không miễn cưỡng, mở hành lý của mình ra: ‘Anh đi tắm trước đây.”

Ngồi máy bay về, cho dù là máy bay tư nhân của mình nhưng Hoắc Thâm vần có thói quen về phải tắm lại, về mặt này anh có hơi nghiện sạch sẽ.

Sau khi Hoắc Thâm đi vào phòng tắm, Lê Nhất Ninh mới cẩn thận dè dặt vén chăn ra bò khỏi giường.