MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Vợ Rắc Rối Của Ảnh Đế - Lê Nhất NinhChương 176

Cô Vợ Rắc Rối Của Ảnh Đế - Lê Nhất Ninh

Chương 176

432 từ · ~3 phút đọc

Hoắc Thâm cười một tiếng, hôn khóe môi cô một cái: “Là em đang quyến rũ anh.”

“Em không có.”

Nhưng bây giờ có nói gì cũng tốn công vô ích thôi.

Lê Nhất Ninh nhịn.

Đều tại cô quá ngây thơ, đi tin lời cẩu nam nhân này nói.

Hoắc Thâm không nói khi nhìn thấy bộ dáng đó của cồ lúc ở trong phòng tắm, thì đàn ông đều khồng nhịn được.

Càng huống chi anh vốn còn chưa thỏa mãn

lắm, có điều vì suy nghĩ cho cơ thể yếu ớt của cô, nhưng vào giây phút đó anh thật sự kiềm chế

không được nữa.

Nhưng mà, cũng không thể hoàn toàn trách anh được.

Lê Nhất Ninh thân làm đương sự, giờ phút này hối hận xanh ruột rồi.

Hu hu hu hu sao cô lại còn đi chủ động đáp lại chứ!! Có lẽ cố chính là một con cá muối nằm trên thớt, không động đậy luôn mới tốt.

Tại sao lại bị Hoắc Thâm câu dẩn chứ, chủ động

đáp lại chứ.

Hu hu hu hu Lê Nhất Ninh rất hối hận, rất sầu

não.

Đều tại Hoắc Thâm, dùng vẻ đẹp trai đó quyến rũ mình.

*

Sáng ngày hôm sau, Lê Nhất Ninh không cần đi quay phim.

May là không có đi quay phim mới có thể cứu vớt nỗi lúng túng khồng dậy nổi của cõ.

Lúc cô dậy thì Hoắc Thâm đã không còn ở trong phòng nữa rồi.

Lê Nhất Ninh nhìn một cái, trong điện thoại có tin nhắn của Hoắc Thâm gửi tới nói anh chạy đi tuyên truyền rồi.

Cô bĩu môi, ngay cả tin nhắn cũng không buồn trả lời lại cho Hoắc Thâm.

Quá đáng lắm.

Không thèm trả lời.

Lê Nhất Ninh vùi đầu vào trong chăn cọ tới cọ lui, hối hận không thồi.

Cô nhúc nhích người một cái hình như không cảm thấy gì cả, bồng ký ức trước khi đi ngủ hiện lên, trước khi ngủ hình như Hoắc Thâm có bôi thuốc

cho cô rồi.

Vừa nhớ tới đó, mặt của Lê Nhất Ninh càng

hoảng hốt.

A a a a a a a mất mặt!

Lê Nhất Ninh ngọ nguậy rất lâu mới từ từ ngồi dậy rửa mặt xong rồi xuống lầu.

Lúc cô xuống tới thì Tiểu Ngọc đã có mặt ở đó rồi.

Hai người đối mắt nhìn nhau, Lê Nhất Ninh ho một tiếng bình tĩnh hỏi: “Tiểu Ngọc, em tới từ lúc nào thế?”

Tiểu Ngọc chớp mắt: “Chị Ninh Ninh, em tới lúc chín giờ ạ.”

Lê Nhất Ninh: ” ”

Cô cảm nhận được ánh mắt bát quái đó của Tiếu Ngọc, cô ho một tiếng: ” Ờ. Lúc em tới trong

nhà có người không.”

“Có.”