MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Vợ Tài Phiệt: Tạ Thiếu Sủng Thành NghiệnChương 106

Cô Vợ Tài Phiệt: Tạ Thiếu Sủng Thành Nghiện

Chương 106

651 từ · ~4 phút đọc

Cao Duy Duy phát hiện, hô hấp của cô ta có chút không thuận, nhưng vẫn nhẫn nại hỏi: “Tốt lãm sao?”

“Tôi không dám khen cô ấy, khen thì sẽ nở mặt, nhưng đầu óc rất thông minh, là một cô gái nhanh nhẹn.” Đây là lời dài nhất mà Tạ Mẫn Hành nói sau khi hai người họ gặp mặt, mỗi câu mỗi chữ đều không thể rời khỏi Vân Thư.

Vân Thư không ăn nhiều cơm, chỉ ăn nhiều thịt, cho nên đứng ở trong phòng đi tới đi lui, vừa xem như tiệu thức ăn vừa đợi người. Mãi đến gặn mười giờ, Tạ Mẫn Hành mới trở về.

Vân Thư đứng ở cửa, hai tay chống thắt ĐẠO không cho Tạ Mẫn Hành đi vào phòng.

lay Tạ Mẫn Hành đút túi đứng ở cửa: “Làm gì vậy? Làm thần cửa sao?”

Vân Thư ôm hai tay trước ngực, đi về phía trước, khom người tiến sát trước người Tạ Mẫn Hành, hít mũi, lại đi lui phía sau Tạ Mẫn Hành, dán mặt lên hít mũi ngửi ngửi, lúc này mới mở miệng: “Trên người anh có mùi yêu tỉnh, không thả đi.”

Tạ Mẫn Hành buồn cười, sao vừa ngửi đã xuất hiện yêu tinh rồi vậy: “Yêu tỉnh gì?”

“Có mùi hương của nước hoa Dior mới nhất. Anh đi gặp ai vậy? Chắc chắn là nữ.” Vân Thư vừa mới mua chai nước hoa này, chắc chắn mùi hương không phải của cô.

Tạ Mẫn Hành đặt bàn tay lên trán Vân Thư, đầy “mũi chó” trên người ra nói: “Mũi thính đó.” Nói xong, anh trực tiếp đi vào phòng ngủ.

Vân Thư sắp phát điên, đột nhiên ý thức được cô không có tư cách quản Tạ Mẫn Hành, lúc này mới dừng ý nghĩ lại.

Tạ Mẫn Hành còn đợi Vân Thư đi quấy rầy anh, hỏi là ai, không ngờ: Vân Thư đã trở về phòng ngủ ngôi trên sô pha, ăn táo, xem điện thoại di động, hoàn toàn không để ý tới anh.

Nhưng cô không để ý tới anh, anh lại chủ động đến trả lời cô.

Tạ Mẫn Hành hỏi: “Em đang xem gì vậy?”

Vân Thư trả lời: “Cỗ phiếu.”

“Có biết xem không?” Tạ Mẫn Hành nón ngờ Vân Thư. “Không biết, thì tôi dạy em.

Vân Thư lắc đầu như trống gạt nước: “Đường K thuộc mức độ bình thường, nhưng em có tuyệt chiêu. Không cần anh dạy.” Cô nói xong chớp mắt, tiếp tục xem điện thoại di động.

Tạ Mẫn Hành tắm rửa xong, thấy Vân Thư vẫn còn duy trì tư thế xem điện thoại di động, bản thân không thú vị rời đi: “Tội đên phòng sách, xem không hiều thì hãy đi tìm tôi.”

“Ừm, đi đi.” Vân Thư ước anh đi càng sớm càng tốt.

Chân trước Tạ Mẫn Hành vừa đi, chân sau Vân Thư đã đi xuông lầu, ở trong phòng Tạ Mẫn Tây, phát hiện Tạ Mân Tây vân đang cười ngây ngô với điện thoại di động.

“Mẫn Tây? Nhớ ai à?” Vân Thư tựa lưng vào ‘hấi ghê của Tạ Mẫn Tây.

Tạ Mẫn Tây ngắng đầu nhìn thấy Vân Thư xuất hiện, cuỗng guít thu hồi điện an di động, sợ Vân Thư phát hiện a gì đó: “Chị dâu, chị đến làm gì vậy?”

“Xem em nhớ nhung ai đó.” Vân Thư thoải mái trả lời.

Tạ Mẫn Tây vội vàng nhìn ra ngoài cửa xem có người giúp việc hay không, sau khí xác định không có ai mới thở phào nhẹ nhõm: “Chị dâu, mời chị rời đi cho!” Còn duỗi ra cử chỉ mời đi.

Vân Thư đứng dậy muốn rời đi: “ y da, không biệt mẹ đã ngủ chưa? Tìm mẹ nói chuyện thôi.”

“Chị dâu, chị dâu, chị mau quay lại.