MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Vợ Tài Phiệt: Tạ Thiếu Sủng Thành NghiệnChương 775

Cô Vợ Tài Phiệt: Tạ Thiếu Sủng Thành Nghiện

Chương 775

621 từ · ~4 phút đọc

Chương 775 Vương San lắc đầu: “Không cần, tôi hẹn con trai kế ăn tối rồi. Chúng ta cùng chụp một bức ảnh tự sướng được không? Hôm nay tôi rất vui, muốn đăng bài khoe đôi chút… Bỗng nhiên mi mắt Lưu Thị co giật, cô ta cảm thấy có gì đó không đúng. Nhưng người đã bị Vương San kéo đi chụp ảnh tự sướng bằng điện thoại di động. “Được rồi, hai người về trước đi, lái xe chậm thôi, tôi ở đây đợi Đàm Nhạc.” Trong lòng Lưu Thị rất cảm động, đây là cơ hội để Lâm Thiền và Đàm Nhạc tiếp xúc. “Thiền Thiến nhà tôi vẫn luôn thích quý tử nhà họ Đàm, ước mơ muốn cưới một người như vậy. Hôm nay vừa hay Đàm Nhạc đến, có thể thoả mãn nguyện vọng của Thiền Thiền nhà tôi không?” Lưu Thị nắm lấy tay Lâm Thiến. Lâm Thiền cảm nhận được sức mạnh những ngón tay mẹ cô ta, cô ta lập tức giả vờ xấu hỏ: “Mẹ, chỉ một chút thôi, đừng nói như vậy.” Vương San sửng sốt trước mục đích của hai mẹ con trước mặt, cô ta giữ điện thoại di động trước ngực, bất ngờ nhìn Lưu Thị và Lâm Thiền. Lấy lòng cô ta còn chưa đủ, còn muốn lấy lòng con trai kế sao? Đôi mắt của Lưu Thị lộ ra tham vọng. Vương San hắng giọng, đứng dậy nói: “Có lẽ Đàm Nhạc không tiện, lần sau chúng ta cùng nhau ăn cơm, hôm nay mẹ con chúng tôi có việc riêng, ha ha.” Lưu Thị cảm thầy tiếc, nhưng không hành động quá vội vàng. “Được, được, lần sau muốn đi mua sắm, nhớ gọi chúng tôi.” Vương San gật đầu, nhìn bọn họ đi xuống lầu. Sau đó cô ta nhanh chóng mở điện thoại, mở nhóm chat ra: “Khinh Khinh nói đúng.” Lâm Khinh Khinh bối rồi: “Em nói gì?” Vân Thư chỉ quan tâm đ ến việc Vương San lừa Lưu Thị bao nhiêu tiền. “Bọn họ muốn tác hợp con kế và Lâm Thiền.” Vân Thư: “… Có phải bọn họ nghĩ Đàm Nhạc bị mù không?” Vương San: “Chị cũng nghĩ thế, Lâm Thiến quả thực không thể lọt vào mắt con trai chị được. Con trai chị thích máy cô gái nhỏ hoạt bát như Tiểu Thư.” Thấy nhắc tới bản thân, Vân Thư vội đồi đề tài hỏi: “Chị đã lừa được bao nhiêu tiền?” Đẳng sau Vân Thư là người chồng đang đeo tạp dề, tối sầm mặt nhìn bọn họ trò chuyện. Sao lại thích Tiểu Thư? Đàm Nhạc chưa chết tâm sao? Vương San gửi cho bọn họ một đoạn video về tất cả các túi quần áo trên mặt đất: “Chiến lợi phẩm của ngày hôm nay, chị không thể nhắc lên được, lát bảo con trai đến lấy.” Vân Thư nhìn vào điện thoại, tự nhủ: “Đều là brand lớn, chị San lừa người không mềm lòng.” Lâm Khinh Khinh hỏi: “Nếu bọn họ để ý Đàm Nhạc, vậy chị định làm gì? Đây không phải là phạm vi mà Tiểu Thư có thể chơi.” Vương San: “Cho dù Lâm Thiến xinh đẹp như tiên nữ, con của chị cũng không bị cám dỗ, trong lòng cậu ấy có Tiểu Thư, nếu Tiểu Thư không kết hôn, chị cũng thích cô con dâu này.” Tạ Mẫn Hành lén nhìn điện thoại của Vân Thư ở phía sau. Tạ Mẫn Thận cũng ở bên cạnh quang minh chính đại nhìn Lâm Khinh Khinh nói chuyện, còn nói: “May mà không để anh trai anh thầy, nêu không, hũ dẫm lập tức lật ngược.”