MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Vợ Trọng SinhChương 485

Cô Vợ Trọng Sinh

Chương 485

363 từ · ~2 phút đọc

CHƯƠNG 485

Cô ta khóc lóc lao ra khỏi cửa, bỗng nhiên dừng bước chân lại, trợn mắt nhìn Tưởng Cầm đang đứng ở cửa, ánh mắt đã biến thành lưỡi dao, hận không thể đâm xuyên qua cô.

“Bây giờ cô có hài lòng chưa?”

Tưởng Cầm ngẩng đầu lên, ánh mắt hờ hững nhìn cô ta, giống như cô ta cũng chỉ là một người không liên quan.

Trên thực tế thì đúng là như vậy.

“Hài lòng cái gì chứ?” Cô hỏi lại.

“Cô đã cướp đi anh ấy, phá hoại hạnh phúc của tôi.” Cô ta cắn răng nói từng câu từng chữ.

Tưởng Cầm lại cười, cũng không phản đối cô ta, mà lại nhẹ giọng nói: “Đó cũng là vì cơ hội mà cô đã cho tôi.”

Dương Vịnh Hy ngây dại, Tưởng Cầm quay người đi vào trong: “Anh ấy nói đúng một điểm, thế giới của tôi và anh ấy, cô sẽ không hiểu đâu.”

Thấy Tưởng Cầm đi vào, Cao Dương rất biết điều mà lui ra ngoài.

Giống như là không có chuyện gì xảy ra, cô rót một ly nước cho Mộ Dung Hoành Nghị, đi qua đặt cái ly vào trong tay của anh.

Anh chạm vào thân ly, nhiệt độ vừa phải, đưa lên môi uống một ngụm, sờ soạn đặt cái ly xuống bàn, khoảng cách cũng không nắm chắc được, cái ly bị rơi xuống đất.

Tưởng Cầm ngồi xổm xuống trực tiếp dùng tay nhặt mảnh vỡ, Mộ Dung Hoành Nghị nghiêng tai qua nghe ngóng, lập tức nhíu mày: “Không cho phép dùng tay nhặt lên!”

“Không sao đâu, cũng không làm bị thương được…” Có lẽ là do quá mức chủ quan, lúc nói chuyện, đồng thời ngón tay cũng đã bị xước qua.

Nghe giọng nói của cô khác thường, anh híp mắt lại: “Có phải đã bị thương rồi không?”

“Không có…” Cô nói xong thì liền đặt ngón tay vào trong miệng.

“Cho đến bây giờ, em cũng không đặt lời nói của tôi ở trong lòng!” Anh tức giận, sau đó vươn tay ra với cô: “Lấy ra cho tôi nhìn một chút…”

Khi vừa thốt ra, khiến cho bầu không khí lập tức trở nên ngột ngạt.