MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Vợ Trọng SinhChương 489

Cô Vợ Trọng Sinh

Chương 489

507 từ · ~3 phút đọc

CHƯƠNG 489

Bạch Thương Long nhìn Mộ Dung Hoành Nghị, rồi liếc thoáng qua chân trái của anh: “Không sao đó chứ?”

“Không sao hết.” Mộ Dung Hoành Nghị vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ.

Hai người im lặng một hồi, rồi Bạch Thương Long mới hỏi: “Sao cậu lại không chữa cho mắt sáng lại.”

Có lẽ, những suy nghĩ trong lòng của Mộ Dung Hoành Nghị thì ngoài bản thân anh ra sẽ không ai khác biết được cả.

Mộ Dung Hoành Nghị cực kì điềm tĩnh, chậm rãi trả lời: “Kết qua dù sao cũng chỉ có một mà thôi, cần gì phải để bản thân hy vọng rồi thất vọng kia chứ.”

Bạch Thương Long quan sát biểu cảm của anh, hỏi lại lần nữa: “Thật sự chỉ là do vậy thôi sao?”

Mộ Dung Hoành Nghị chỉ cười: “Vậy cậu nghĩ còn lí do gì nữa?”

“Hoành Nghị, cậu đừng quên, hai chúng ta lớn lên cũng nhau, không ai có thể hiểu rõ cậu hơn tôi.”

Mộ Dung Hoành Nghị hời hợt: “Vậy rồi sao chứ?”

Hiểu rõ thì sao chứ, có gì thay đổi sao. Kết cục luôn không đi theo dự đoán của mọi người, nó rất mơ hồ, do đó cứ thuận theo tự nhiên thôi.

Bạch Thương Long vô cùng nghiêm túc, kinh ngạc hỏi lại: “Cậu không phải rất hận cô ấy sao?”

“Đúng là rất hận.” Mộ Dung Hoành Nghị không hề phủ nhận điều này: “Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho cô ấy.”

“Vậy tại sao cậu lại yêu cô ấy chứ?” Bạch Thương Long không hề vòng vo, anh ta trực tiếp hỏi ra nghi vấn trong lòng: “Ai cũng có thể yêu cô ấy, nhưng cậu thì không được à? Hoành Nghị, cậu biết mà tình yêu của cậu sẽ chỉ khiến cô ấy đau khổ mà thôi! Mà cậu cũng sẽ như vậy đó.”

Tình cảm là do hai người không ngừng vun đắp. Họ đã được định sẵn là không thể ở bên nhau.

Mộ Dung Hoành Nghị không hề phản bác lại những lại anh ta nói. Bạch Thương Long cảm thấy từ sau khi mất đi thị lực, Mộ Dung Hoành Nghị trầm tĩnh hơn rất nhiều không xốc nổi như trước. Cũng có thể là do có cô ở bên cạnh.

Mộ Dung Hoành Nghị nhếch môi, hai mắt không có tiêu cự nhưng vẫn có sức hút: “Nếu như làm cũng dễ như nói thì tốt rồi.”

Anh nói tiếp: “Người hiểu nhất về việc này không phải cậu sao.”

Nghe anh nói như vậy, Bạch Thương Long chán chường nhắm mắt lại, gục đầu xuống: “Nếu như vậy thì kế hoạch của chúng ta sẽ không quá thuận lợi đâu nha?”

Lời anh ta nói mới châm chọc làm sao.

Mộ Dung Hoành Nghị cũng nhắm mắt lại dựa vào đầu giường: “Tôi chán ghét tất cả những gì không nắm bắt được, không ngờ, bây giờ bản thân lại trở thành một nhân tố không đoán trước được.”

Bạch Thương Long cúi mặt, cảm giác này, anh ta cũng đang trải qua đây.