MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Vợ Trọng SinhChương 497

Cô Vợ Trọng Sinh

Chương 497

438 từ · ~3 phút đọc

CHƯƠNG 497

Đúng lúc này, ở trên đường có một chiếc xe đang chạy tới, chạy đến trước mặt thì lập tức dừng lại.

Dương Y vội vàng xuống xe, ông ta nhìn thấy dáng vẻ của con gái thì nhíu mày, đi mấy bước đỡ cô ta dậy: “Đi! Về nhà với ba!”

“Không muốn!!” Dương Vịnh Hy lập tức phản ứng kịch liệt đẩy ông ta ra chỉ vào ông ta mắng: “Bởi vì mấy người! Mộ Dung không cần tôi nên mấy người vui vẻ lắm đúng không?!”

Làm trò trước mặt Mộ Dung Hoành Nghị nên Dương Y không nhịn được thấp giọng nói: “Vịnh Hy, về nhà với ba.”

“Tôi không về!” Dương Vịnh Hy điên cuồng: “Mấy người nghe đây! Tôi phải gả cho anh ấy! Đời này, ngoại trừ anh ấy thì tôi sẽ không gả cho ai cả!!”

Dương Y nhíu mày vẫy tay gọi tài xế ôm lấy Dương Vịnh Hy, cô ta giãy giụa kêu lớn, kết quả là bị nhét vào trong xe.

“Hoành Nghị! Cứu em! Mau cứu em! Bọn họ muốn hại em ——”

Dương Y hít sâu đi đến trước mặt Mộ Dung Hoành Nghị, ông ta nhìn vào mắt anh một hồi lâu mới chậm rãi nói: “Mộ Dung, tôi nghĩ cậu sẽ hiểu làm một người ba thì tôi chỉ muốn con gái hạnh phúc. Nhưng điều kiện là nó phải gả cho một người bình thường.”

Tưởng Cầm nghe vậy thì nắm chặt tay lại, không khỏi tức giận.

Mộ Dung Hoành Nghị lại bình tĩnh cười: “Chú Dương, tôi hiểu.”

“Tuy rằng hôn lễ hủy bỏ, nhưng nếu cậu có khó khăn gì thì có thể tìm tôi bất cứ lúc nào.” Dương Y nói xong thì xoay người lên xe.

“Tôi hận ông! Tôi hận ông! Ông phá huỷ hoại hạnh phúc của tôi! Tôi hận ông…” Bên trong xe thỉnh thoảng truyền đến giọng nói tức giận của Dương Vịnh Hy.

Dương Y cho người lập tức lái xe đi, cho đến khi bọn họ đã đi xa, Tưởng Cầm mới đẩy cửa xe xuống, cô đến gần Mộ Dung Hoành Nghị nói: “Đôi mắt của anh nhất định sẽ hồi phục! Bọn họ sẽ biết không gả con gái cho anh là có mắt không tròng!”

Mộ Dung Hoành Nghị cong môi, dùng giọng điệu hững hờ nói: “Cũng không có gì là không tốt.”

Ngược lại giống như trút được gánh nặng.

Cô còn muốn nói gì nữa nhưng Mộ Dung Hoành Nghị lại nói: “Đẩy tôi vào đi, ồn ào lâu như vậy rồi nên rất mệt.”

Cô liếc anh một cái rồi đồng ý, sau đó cô đẩy anh vào cửa.