MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Vợ Trọng SinhChương 512

Cô Vợ Trọng Sinh

Chương 512

501 từ · ~3 phút đọc

CHƯƠNG 512

Má của Tưởng Mạc Hoài hơi ửng đỏ, cấp thiết nói: “Không… không thể để đứa… đứa trẻ này…”

Ông ra không lạc quan giống như Lưu Bình, ông ta biết rất rõ bản thân mang đến thương tổn như thế nào cho anh, cho nên mới biết lòng báo thù của người đàn ông này nặng bao nhiêu. Anh không muốn con gái mạo hiểm, cho dù một chút nguy hiểm cũng không được.

“Con biết.” Cô lí nhí nói.

“Cậu ta… cậu ta đến trả thù thay Hiểu Tinh… cậu ta hận ba… hận cả nhà chúng ta…” Viền mắt của Tưởng Mạc Hoài đỏ lên, một tay nắm chặt lấy tay của cô: “Ba… ba có lỗi với bà ấy…”

Mãi đến lúc này, Tưởng Mạc Hoài vẫn luôn thấy hổ thẹn với Nhiễm Hiểu Tinh. Khoảnh khắc này, Tưởng Cầm đột nhiên cảm thấy không đáng cho mẹ, không màng tất cả chăm sóc ông, nhưng trong lòng ông ta, vẫn luôn có một người phụ nữ khác. Nhưng, luẩn quẩn lâu như vậy, cô cũng hiểu được rất nhiều, đặc biệt là tình cảm, không phải ai bảo dừng thì có thể dừng lại.

“Đừng nói nữa, nghỉ ngơi đi ạ.” Cô an ủi.

“Không…” Tưởng Mạc Hoài lắc đầu, nói từng câu từng chữ: “Nếu như… ba chết rồi… cậu ta có thể sẽ không tiếp tục tìm con gây phiền phức nữa… ba… ba bằng lòng…”

“Ba!” Tưởng Cầm nhíu mày, giọng nói cũng hơi to: “Tôi không cho phép ba tiếp tục nói mấy lời như vậy! Ba chết rồi, cái gì cũng không giải quyết được, ngược lại tổn thương thêm hai người! Đây là điều ba muốn nhìn thấy sao?”

Tưởng Mạc Hoài há miệng, lại không nói chuyện nữa.

“Chuyện của con, con sẽ giải quyết, ba không cần lo lắng.”

“Đứa bé… không thể giữ…” Ông ta nắm tay của cô, cố chấp nói.

“Được rồi, con biết nên làm thế nào rồi.”

Lúc này, Lưu Bình đi vào, Tưởng Cầm đứng dậy: “Con đi mua ít hoa quả.”

Rời khỏi phòng bệnh, tâm trạng của cô có hơi nặng nề, lời của ba, cũng là quyết định của cô, nhưng… mấy ngày nay hòa thuận với Mộ Dung Hoành Nghị, cuối cùng khiến cô không thể hạ quyết tâm được.

Đi ra khỏi bệnh viện, cô muốn đi xem Mộ Dung Hoành Nghị trước.

Đợi cô đi đến trước xe nhìn, anh vậy mà không ở trong xe. Tưởng Cầm lập tức hoảng, chân của anh chưa có khôi phục hoàn toàn, mắt lại không nhìn thấy, lúc này nếu như đi lung tung sẽ gặp nguy hiểm!

Cô lập tức đi tìm anh, kết quả còn chưa ra khỏi bãi đỗ xe thì nhìn thấy một đám người vây quanh, trong đó có mấy người đang co kéo.

Đột nhiên, có người ngã ra.

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!