MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Vợ Trọng SinhChương 520

Cô Vợ Trọng Sinh

Chương 520

450 từ · ~3 phút đọc

CHƯƠNG 520

Một tiếng xin lỗi này, là cô nợ Vưu Thiên Ái.

Động tác hút thuốc của Vưu Thiên Ái khựng lại, sau đó, mỉa mai nhếch môi: “Bởi vì Bạch Thương Long?”

Tưởng Cầm lắc đầu: “Bởi vì, cô vô tội.”

Nếu không phải là cô, Vưu Thiên Ái cũng sẽ không bị cuốn vào. Ít nhất có thể có được tình yêu, cô thà nguyện Vưu Thiên Ái không phải chịu bất kỳ tổn thương nào.

Dù sao, cô ta trong 3 năm đó, là ánh mặt trời duy nhất của cô.

Vưu Thiên Ái cụp mắt, đứng dậy vứt điếu thuốc, quay đầu nhìn cô, lạnh lùng nói: “Tưởng Cầm, cô tưởng cô xin lỗi rồi thì tôi có thể chấp nhận sao? Cô hại tôi thành ra ngày hôm nay, cô lại phủi mông mà đi, cô biết cô làm như vậy tính là cái gì không! Ích kỷ!”

Nói xong, cô ta không thèm ngoảnh đầu mà bước trên đôi cao gót rời khỏi.

Tưởng Cầm ngồi ở đó, đột nhiên cảm thấy bản thân giống như một tội nhân, đang chấp nhận phán quyết.

Cảm giác này rất tồi tệ.

Khi Mộ Dung Hoành Nghị bước ra khỏi thang máy, Cao Dương cúi thấp đầu, thấp giọng nói: “Tổng giám đốc, cảm xúc của cô Tưởng hình như không tốt lắm.”

Mộ Dung Hoành Nghị không trả lời, dường như, không hề bất ngờ.

Đến trước mặt cô, Cao Dương khẽ mỉm cười: “Cô Dương, Tổng giám đốc giao cho cô, tôi còn phải quay về làm việc.”

Mộ Dung Hoành Nghị bất mãn, âm trầm nói: “Cậu làm dì bảo mẫu à? Lôi thôi như vậy.”

Cao Dương cười hai tiếng, sau khi chào hỏi với Tưởng Cầm thì quay về.

Tưởng Cầm đẩy Mộ Dung Hoành Nghị đi ra khỏi công ty, trên đường, đều trầm mặc không nói. Mộ Dung Hoành Nghị cũng không vội đi hỏi, hơi híp mắt, hưởng thụ bóng tối trong ánh nắng.

Cô đột nhiên dừng lại: “Nếu như… tôi muốn trở về công ty, anh có chấp nhận đơn phục chức của tôi không?”

Mộ Dung Hoành Nghị nhếch môi, lười nhác nói: “Tôi được lợi gì chứ?”

Tưởng Cầm cẩn thận suy nghĩ, nói: “Tiền lương giảm một nửa.”

Mộ Dung Hoành Nghị nhướn mày: “Vậy tôi không phải lời rồi sao?”

Tưởng Cầm chắc chắn nói: “Đối với người có kỹ thuật như tôi mà nói, là đúng.”

Anh nghiêm túc gật đầu, lười nhác nói: “Ngày mai, tôi phải nhìn thấy đơn xin phục chức của cô.”

Tưởng Cầm cuối cùng mỉm cười: “Ừm!”

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!