MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Vợ Trọng SinhChương 540

Cô Vợ Trọng Sinh

Chương 540

369 từ · ~2 phút đọc

CHƯƠNG 540

“Hả…ồ.”

Chị Ngọc cũng không biết xảy ra chuyện gì, vội vàng đuổi theo.

Mộ Dung Hoành Nghị thở gấp, ngực phập phồng rất lợi hại, hai tay nắm chặt thành quyền.

….

Tắt hết đèn trong bộ phận thiết kế, Nghiêm Túc từ từ rời khỏi công ty.

Anh đang đi trên hành lang, lấy ra một điếu thuốc sau đó châm thuốc, đứng trước thang máy, hút hết một điếu thuốc mới đi vào. Anh ta rất ít khi hút thuốc, nhưng hôm nay phiền muộn đến mức anh hút liên tiếp hơn một nửa bao thuốc.

Bước vào sảnh tầng 1, bảo vệ chào hỏi với anh: “Thiết kế Nghiêm, sao hôm nay lại về muộn như vậy?”

Anh ta khẽ gật đầu: “Có một vài việc chưa làm xong.”

Đi ra cửa, thời tiết bên ngoài đã có chút nóng nực của đầu mùa hè, đặc biệt là ở các thành phố ở phía nam, độ ẩm trong không khí cao, khiến cả người không thoải mái.

Nghiêm Túc cau mày, anh ta không thích kiểu thời tiết như thế này.

Vừa định đi lấy xe, bước chân đột nhiên khựng lại.

Quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào người đang ngồi trên bậc thang, cô thu mình thành một cục, đầu vùi vào đầu gối. Cho dù như vậy, chỉ cần một ánh mắt Nghiêm Túc đã có thể nhận ra cô.

Anh sững sờ mấy giây, sau đó chẫm rãi đi qua.

“Sao lại ở đây?”

Nghe thấy giọng nói của anh, cả người Tưởng Cầm sững sờ, cứng nhắc ngẩng đầu lên, nhìn thấy là anh, cô khẽ cười một tiếng: “Nghiêm Túc….”

Nghiêm Túc không khỏi nhíu mày, bước lên phía trước, giọng nói mang theo sự mạnh mẽ: “Đã xảy ra chuyện gì?”

Cô lắc đầu, cho dù cô cười như không có chuyện gì xảy ra, nhưng anh ta vẫn không bỏ qua được sự đau khổ tích tụ trong đáy mắt cô. Anh ta mím môi, không nói không rằng, nắm lấy tay cô, kéo cô đứng dậy: “Phụ nữ mang thai không thể ngồi ở nơi lạnh như vậy.”

Tưởng Cầm sững sờ, sau đó cười nói: “Đúng vậy, tôi suýt nữa quên mất.”

Quên trong bụng cô vẫn còn có con của anh….