MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Vợ Trọng SinhChương 564

Cô Vợ Trọng Sinh

Chương 564

502 từ · ~3 phút đọc

CHƯƠNG 564

Nhẹ nhàng rút tay ra sau đó đứng dậy đưa tay mò mẫm cái điện thoại đặt ở trên bàn.

Do dự một chút, sau đó anh đẩy cửa đi ra ngoài.

“Cô Tưởng, đợi một lát nữa tôi sẽ cho xe qua đón cô, hy vọng là cô đã chuẩn bị xong rồi.”

Nghe thấy giọng nói có chút già nua, trong phút chốc Mộ Dung Hoành Nghị liền dừng lại, lông mày không thể không nhíu lên, tay cầm di động cũng căng cứng.

“Cô Tưởng?”

Mộ Dung Hoành Nghị hít sâu một hơi, giọng nói chậm rãi không nhanh không chậm: “Ông Dương, đã lâu không gặp, gần đây sức khỏe của ông vẫn còn tốt chứ?”

Dĩ nhiên là Dương Chiến cảm thấy bất ngờ, không ngờ đến người nghe lại là Mộ Dung Hoành Nghị, lập tức có vô số khả năng dâng trào.

Thật lâu sau, Dương Chiến mới cười nói: “Là Mộ Dung đó à, cháu với Tưởng Cầm ở cùng một chỗ?” Một câu hỏi rất tùy tiện, giống như là người lớn lo lắng, thái độ rất ôn hòa.

Mộ Dung Hoành Nghị không quan tâm mà nói: “Đúng vậy đó, vất vả lắm mới có thể theo đuổi cô ấy trở lại, cô ấy ngốc biết bao nhiêu, rất dễ dàng bị người khác hãm hại, đương nhiên là phải trông chừng cô ấy hai mươi bốn tiếng đồng hồ thì cháu mới có thể yên tâm được.”

Dương Chiến cười thành tiếng: “Cháu thật sự cưng chiều cô ta quá.”

Mộ Dung Hoành Nghị nhướng lông mày: “Sư phụ của cháu cũng nói như vậy.”

“Vậy được rồi, thế thì ông sẽ không quấy rầy hai đứa nữa. À đúng rồi, có rảnh rỗi thì trở lại thăm Vịnh Hy một chút đi, nói như thế nào thì hai đứa cũng đã từng tốt như vậy.” Hơi dừng lại, Dương Chiến nói: “Tình huống của con bé không phải là rất tốt, ông sợ là con bé lại làm ra chuyện cực đoan gì đó, hoặc là làm bị thương chính mình, cho nên đã đưa con bé đến bệnh viện rồi.”

“Cháu sẽ đi.”

“Thay ông nói với cô Tưởng là ông có gọi điện thoại tới.”

Nói xong, Dương Chiến chậm rãi đặt điện thoại xuống, trên mặt vẫn có vẻ như không có bất cứ cảm xúc nào, nhưng mà khí thế không giận lại có uy lại tăng lên chứ không giảm.

Vẫn chưa có người nào có thể trêu chọc Dương Chiến.

Cúp điện thoại, nụ cười trên mặt của Mộ Dung Hoành Nghị cũng lập tức biến mất, anh quay đầu lại, đôi mắt đang híp bị sự tức giận bao trùm.

Tưởng Cầm thức dậy rất trễ, cô nằm ở trên giường, trong đầu rối bời, đột nhiên cô nhớ đến lời hẹn với Dương Chiến, cô ngẩng đầu nhìn thời gian một chút, nhanh chóng bước xuống giường.

Lúc cô đẩy cửa phòng ra nhìn thấy người đang ngồi ở bên ngoài, cô lập tức run lên.

Mộ Dung Hoành Nghị…