MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Vợ Trọng SinhChương 567

Cô Vợ Trọng Sinh

Chương 567

371 từ · ~2 phút đọc

CHƯƠNG 567

Cao Dương thấy tình cảnh này lại vui mừng cười cười, xem ra là mối quan hệ của hai người đã có chỗ hòa hoãn rồi.

Tưởng Cầm trừng anh: “Tôi không phải là phạm nhân của anh!”

Quay đầu qua, anh cười nói: “Bắt đầu từ bây giờ, em chính là.”

Mộ Dung Hoành Nghị quay người lại mò mẫm đi vài bước, sau đó lại bỗng quay người, mang theo mấy phần cứng nhắc mà hỏi: “Phòng tắm ở đâu?”

Tưởng Cầm nhìn anh chằm chằm, thật sự là vừa bực mình vừa buồn cười.

Muốn không thèm nhìn anh nhưng mà khi nhìn anh rõ ràng là một người đàn ông cường thế không chịu được, giờ phút này ở trong mắt của cô lại cảm thấy anh có chút bất lực, bất đắc dĩ đi qua nắm lấy tay của anh: “Đi theo tôi.”

Cô suy nghĩ có lẽ bởi vì mắt của anh không nhìn thấy cho nên mới có thể thông cảm.

Cầm lấy tay của cô mềm mềm, có chút mát mẻ, lúc cô quay người, anh híp mắt lại cười, nắm chặt tay của cô hơn.

“Tối ngày hôm qua em không có tắm, nếu không thì chúng ta tắm cùng nhau đi.”

Gương mặt của Tưởng Cầm đỏ bừng, xấu hổ quay đầu lại nhìn Cao Dương một chút, mặt lại càng đỏ hơn, cắn răng nói: “Không cần anh quan tâm đâu, một lát nữa tôi tự tắm.”

Mộ Dung Hoành Nghị kiên trì nói: “Tắm cùng nhau luôn đi, tiết kiệm nước.”

“Khụ khụ…” Cao Dương ở sau lưng ho nhẹ hai tiếng, sau đó giả vờ như là không nhìn thấy cái gì, quay người đứng ở cửa.

Tưởng Cầm vội vàng đẩy anh ra, đi vào trong phòng tắm trước: “Ở đây không thể so sánh với nhà của anh được, diện tích rất nhỏ, anh phải chú ý một chút, đừng để bị trượt chân…”

Nghe thấy cô dặn dò, Mộ Dung Hoành Nghị kìm lòng không được mà cười một tiếng.

Đã bao lâu rồi không được một người đặt ở trong lòng như thế này? Anh đã sắp quên đi, nhưng mà chỉ cần có cô ở bên cạnh thì anh lại yên tâm không nói thành lời.