MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Vợ Trọng SinhChương 585

Cô Vợ Trọng Sinh

Chương 585

362 từ · ~2 phút đọc

CHƯƠNG 585

Không có đứa bé này, anh và cô cũng không còn lý do để ở bên cạnh nhau, anh cũng không còn lý do để không hận cô nữa!

Nó là….cứu tinh của hai người bọn họ.

….

Tưởng Cầm hôn mê hai ngày mới tỉnh dậy, mở mắt ra, cô bất ngờ khi nhìn thấy Lưu Bình.

“Mẹ…” Cô gọi một tiếng.

Lưu Bình hai mắt đỏ hỏ, đi về phía trước, cố nặn ra một nụ cười với cô: “Cầm, cảm thấy khỏe hơn chút nào chưa?”

“Ừ…” Tưởng Cầm nhìn và, đôi mắt hơi nheo lại, cô hỏi: “Mẹ, con bị làm sao vậy?”

“Haha, con không sao…không sao…” Lưu Bình nắm lấy bàn tay lạnh như băng của cô, suy nghĩ rất lâu mới khẽ giọng nói: “Cầm à, mẹ biết con đã phải chịu khổ rồi, mấy ngày này, để mẹ trở về ở bên cạnh con có được không?”

Lông mày Tưởng Cầm nhíu chặt lại, nhìn mẹ mình, từ trong ánh mắt trốn tránh của bà, dường như cô đã đọc được điều gì đó. Một linh cảm không tốt, đè nặng trong lòng cô.

Cô cứng ngắn đưa tay lên, đặt lên bụng, Lưu Bình thấy vậy, vội vàng nắm lấy tay cô: “Cầm…đừng quan tâm nữa…không có cũng tốt, không cần phải phiền muộn nữa! Chỉ cần sức khỏe của con vẫn tốt, sau này….sau này vẫn có thể có….”

Tay của Tưởng Cầm, cứng đơ giữa không trung.

Tưởng Cầm há miệng, những lời muốn nói, muốn hỏi lại không thể cất nên lời. Cổ họng dường như bị thứ gì đó chặn lại, đau đớn nóng rát, lan xuống tận ngực, hình thành một đốm lửa thiêu rụi nơi đó.

Thấy con gái chỉ há miệng mà không nói chuyện, Lưu Bình bị dọa sợ: “Cầm! Con sao vậy? Đừng dọa mẹ?”

Tưởng Cầm sững sờ, mày khẽ run rẩy, tay vô lực đặt xuống, lại nắm chặt lấy ga trải giường.

“Mẹ…” Cô xem như gọi ra tiếng, Lưu Bình vội đáp: “Mẹ đây!”

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!