MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Vợ Trọng SinhChương 599

Cô Vợ Trọng Sinh

Chương 599

407 từ · ~3 phút đọc

CHƯƠNG 599

Tưởng Cầm bất đắc dĩ nhìn Lâm Trấn: “Cậu bỏ dao xuống, cậu dọa đến mẹ tôi rồi.”

“À.”

Lâm Trấn nghe lời ném dao qua một bên, sau đó giơ hai tay lên, vô tội nói: “Dì à, cháu thật sự không phải người xấu.”

Lưu Bình hoài nghi, nhìn thế nào Lâm Trấn cũng không giống như một người tốt.

Tưởng Cầm liếc nhìn Lâm Trấn, xoay người: “Vào đi.”

Lâm Trấn cúi đầu xuống, ngoan ngoãn theo Tưởng Cầm đi vào, Lưu Bình bên cạnh giật mình, muốn ngăn lại, nhưng con gái đã lên tiếng, bà chỉ có thể giậm chân đuổi theo, giữ vững cảnh giác.

“Mẹ, mẹ về phòng đi, chúng con có việc cần nói.”

Lưu Bình có chút không yên tâm, dưới sự kiên trì của Tưởng Cầm, cũng chỉ có thể tin tưởng vào con gái.

Tưởng Cầm ngồi xuống, ngầng đầu nói: “Bây giờ chị Ngọc thế nào?”

Lâm Trấn lắc đầu, ánh mắt mờ đi, nói: “Lần này mẹ tôi mặc dù không có đánh tôi hay mắng tôi một trận như trước kia, nhưng mà tôi nhìn ra được, bà ấy thật sự không ổn…Cả người giống như muốn sụp đổ.”

Nói xong, hai tay đặt trên đầu gối có chút nắm chặt lại.

Tưởng Cầm nhìn cậu ta, cầm lấy thuốc trên bàn, rút ra, ngầng đầu nhìn cậu ra: “Có muốn không?”

Lâm Trấn vội khoát tay, sau đó, do dự mà nói: “Cô cũng không nên hút…”

Tưởng Cầm nở nụ cười, phun một vòng khói ra, xuyên qua sương mờ, ánh mắt lại thêm mê ly: “Trước kia, cũng có người sẽ thường xuyên nói như vậy.”

Chỉ là bây giờ nhớ lại, không thể hư ảo như mộng được.

Cô hút mấy hơi, nhìn Lâm Trấn: “Cậu bao nhiêu tuổi rồi?”

Lâm Trấn lập tức trả lời: “19!”

Cô gật đầu: “Tôi lớn hơn cậu, sau này gọi tôi là chị đi.”

Lâm Trấn sửng sốt.

Cậu ta vốn…là muốn tạ tội.

Cô lại hỏi: “Sau khi ra thì có tính toán gì không? Đến trường hay là đi làm?”

Lâm Trấn trả lời chi tiết: “Trường học không thể quay về được, năm trước đã bị đuổi rồi.”

Tưởng Cầm dí mẩu thuốc lá lên gạt tàn thuốc: “Đã hiểu, chính là không việc làm, gây chuyện sinh sự khắp nơi.”

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!