MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Vợ Trọng SinhChương 603

Cô Vợ Trọng Sinh

Chương 603

496 từ · ~3 phút đọc

CHƯƠNG 603

Tưởng Cầm cười cười: “Nói tóm lại một câu giao hết cho Nghiêm Túc, không cần phải lo lắng chuyện gì hết.”

“Tớ không thể không có lòng tốt nhắc nhở bà chủ sau màn như cậu đây một câu, gần đây Nghiêm Túc cứ luôn tăng ca, có vẻ như là bị Hạ Không làm cho sốt ruột, cho dù cậu không đi giúp đỡ thì cũng nên hỏi thăm một chút đi, chuyện này cũng được mà?”

Tưởng Cầm xoa xoa cằm, Nghiêm Túc vẫn luôn tăng ca à? Tại sao lại không nghe anh ta nhắc tới chứ?

Chẳng mấy chốc hai người đã đến công ty. Vưu Thiên Ái nhìn thời gian, lôi kéo Tưởng Cầm vội vàng đi vào trong: “Còn có chút thời gian, có thể để cậu đổi một bộ quần áo.”

Tưởng Cầm nhìn bộ quần áo ở trên người: “Không cần phải phiền toái như vậy đâu chứ, tớ mặc như thế này cũng ổn mà.”

Vưu Thiên Ái quay đầu lại trừng mắt nhìn cô một chút: “Cô ơi là cô, bây giờ cô đại biểu cho Tưởng thị, cô muốn nói với người ngoài rằng nhà thiết kế của Tưởng thị chúng ta đều là dáng vẻ lôi thôi lết thếch giống như cô hả?”

Tưởng Cầm bị cô ta nói như vậy thì thấy hơi chột dạ, lập tức cười theo: “Được rồi bà chủ, tớ nghe theo cậu là được rồi.”

Ngoài miệng nói như vậy, nhưng mà trong lòng lại không khỏi nói thầm, tính tình của cô gái này càng lúc càng lớn.

Dẫn Tưởng Cầm đi vào trong phòng thay quần áo, ném quần áo đã chuẩn bị từ lâu cho cô: “Thay đồ đi.”

Tưởng Cầm ngoan ngoãn mặc vào, đứng trước gương, Vưu Thiên Ái đi lại gần mỉm cười hài lòng: “Mắt nhìn của tớ không tệ đó chứ.”

Dáng người của Tưởng Cầm hơi gầy, làn da lại rất trắng, cho nên cô ta chọn một một chiếc váy dài màu nude được tô điểm bằng kim tuyến, thanh lịch và nổi bật, tóc của cô đã dài tới lưng, được vén lên đơn giản, cố định bằng vài chiếc kẹp tóc nhỏ, lại trang điểm nhẹ nhàng, khí chất lập tức lộ ra rất rõ ràng.

Lại thay đôi giày do tự tay cô thiết kế, hai mắt của Vưu Thiên Ái tỏa sáng: “Đại công cáo thành.”

Đối với việc mình ăn mặc như thế nào thật sự là Tưởng Cầm không thèm để ý tới, có lẽ là đã có khoảng thời gian tuổi trẻ không có tâm trạng để khoe khoang, cô càng thêm tùy ý hơn, trên cơ bản ngày nào cô cũng mặc quần áo đi làm ra vào công ty cùng với nhà của Đàm Tô, ngay cả Tưởng Mạc Hoài cũng nói cô không hổ là đồ đệ của Đàm Tô, ngay cả phẩm vị cũng giống nhau đến lợi hại.

Đối với chuyện này, Đàm Tô rất đắc ý.