MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô vợ xấu xí Hạ Tịch NghiênChương 105

Cô vợ xấu xí Hạ Tịch Nghiên

Chương 105

453 từ · ~3 phút đọc

CHƯƠNG 105: LẠI BỊ LỪA 3

Lúc này, Mục Chính Hi vội vàng lấy điện thoại ra,
tìm số điện thoại của bác sĩ tư nhân gọi qua.

Nhưng trong điện thoại lại truyền đến: “Xin lỗi, số
điện thoại nằm ngoài vùng phủ sóng….”

“Shit!” Mục Chính Hi vô cùng lo lắng. ‘

Lúc này, thấy Hạ Tịch Nghiên nằm trên giường:
“Tôi đưa cô đến bệnh viện!“ Nói xong, Mục Chính Hi
lập tức đi lấy quần áo.

“Đợi đã!“ Hạ Tịch Nghiên lên tiếng.

Mục Chính Hi quay đầu lại, nhìn cô: “Giúp tôi mặc
quần áo, lẽ nào anh muốn để tôi như này mà đi đến
bệnh viện sao?“ Hạ Tịch Nghiên nhìn anh lạnh lùng
nói.

Mục Chính Hi: “-:'” Nếu như không phải cô đang bị
đau dạ dày, anh sẽ để cô biết hậu quả của việc quát
anh là như thế nào!

Mặc dù nghĩ như vậy, nhưng Mục Chính Hi vẫn đi
qua,giúp cô mặc quần áo, lại kéo khóa lên. Giúp cô

mặc quân áo xong, Mục Chính Hi cũng mặc áo lên,
không nói không rằng, ôm Hạ Tịch Nghiên đi ra
ngoài.

Dì Lý đang ở dưới tầng vô cùng lo lắng, không hề
biết trên tầng đang xảy ra chuyện gì, lo lắng không
thôi.

Đúng lúc này, chỉ thấy cánh cửa mở ra, Mục Chính
Hi ôm Hạ Tịch Nghiên đi ra.

Nhìn thấy cảnh tượng này, dì Lý sững sờ; “Cậu
chủ, cô Hạ, xảy ra chuyện gì thế?” Dì Lýb lắng hỏi.

Lúc này, Mục Chính Hi đang ôm Hạ Tịch Nghiên,
nhìn dì Lý: “Cô ấy bị đau dạ dày, tôi đưa cô ấy đến
bệnh viện!” Nói xong lập tức rời đi.

Đau dạ dày? Dì Lý sững sờ một lúc, khi phản ứng
lại vội vạng đi mở cửa.

“Hay là tôi đi theo nhá!” Dì Lý lo lắng hỏi.
“Không cần, dì ở nhà là được rồi!“ Mục Chính Hi

nói, sau đó ôm Hạ Tịch Nghiên đi thằng về phía xe.
Đặt cô vào trong xe, Mục Chính Hi lên xe, phóng đi.

Hạ Tịch Nghiên ngồi phía sau, tay che bụng,
khuôn mặt tái nhợt, trên trán đổ một tầng mồ hôi
mỏng, trông có vẻ rất đau đớn.

Mục Chính Hi nhìn cô qua gương chiếu hậu, lái xe
nhanh hơn. Đi đến thành phố thường phải hết 20
phút, nhưng Mục Chính Hi chỉ dùng có 10 phút.

Hạ Tịch Nghiên nhìn ra ngoài cửa sổ, nghĩ xem
tiếp theo phải làm như thế nào, đúng lúc đó, Hạ Tịch
Nghiên nhìn thấy bên ngoài có một tiệm thuốc.

“Đau quá…“ Hạ Tịch Nghiên lại kêu một tiếng.

Sau khi Mục Chính Hi nghe thấy thì vô cùng lo
lắng: “Cô chịu đựng một chút, sắp đến bệnh viện