MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô vợ xấu xí Hạ Tịch NghiênChương 112

Cô vợ xấu xí Hạ Tịch Nghiên

Chương 112

597 từ · ~3 phút đọc

Nhưng mà cô ta thật sự rất ÿêu Mục Chính Hi, quá
sợ hãi mất đi anh, cho nên mới có thể như thế này.

Lăng Tiêu Tường đứng ở đối diện của Mục Chính
Hi, mọi thứ của anh, sự quyết tâm của anh đều đang
nói cho cô ta biết, những gì lúc nãy cô ta nói đã bị từ
chối.

Dù cho như thế này, dù cho trong lòng của cô ta
rất đau khổ, nhưng cô ta vẫn yêu người đàn ông
trước mắt, ‘

Lăng Tiêu Tường cười cười gật đầu: “Được, em sẽ
chờ anh.”

“Cho dù có bao lâu đi nữa thì em cũng sẽ chờ
anh!” Lăng Tiêu Tường nhìn Mục Chính Hi, nói một
cách kiên định.

Nghe lời nói của Lăng Tiêu Tường, Mục Chính Hi
nghiêng đầu qua nhìn cô ta. Sự nhượng bộ của cô
ta, nụ cười của cô ta, sự nhường nhịn của cô ta
cũng không làm cho anh đau lòng, ngược lại khiến
cho Mục Chính Hi cảm thấy bất đắc dĩ.

Mở ở bên phía của Hạ Tịch Nghiên.

Bởi vì xin nghỉ cho nên ngủ một giấc liền.

Sau khi thức dậy thì đi rửa mặt, lúc này mới đi ra
ngoài, đến cửa hàng mua vài thứ sau đó mới đón xe
về nhà họ Hạ.

Mới vừa lên xe, Hạ Kỳ Lâm liền gọi điện thoại đến.

“Tịch Nghiên, em đến đâu rồi? Có cần anh đi đón
em hay không?“ Hạ Kỳ Lâm nói trong điện thoại.

“Không cần đâu, em đang trên đường rồi, chắc là
gần hai mươi phút nữa có thể đến đó. Anh cả, anh
cứ ở nhà chờ erm là được rồi’ Hạ Tịch Nghiên nói.

“Vậy được rồi, em đi đường cẩn thận đó nha!“ Hạ
Kỳ Lâm dặn dò.

“Vâng em biết rồi.“ Hạ Tịch Nghiên đáp lời, sau đó
cúp điện thoại.

Lúc này, cô nhìn ra ngoài cửa sổ, mọi người đi tới
đi lui nói đùa, còn có mấy chiếc xe chạy xẹt qua,
buổi sáng lần đầu tiên không đi làm lại có loại cảm
giác này.

Chắc là lúc này Mục Chính Hi đã đến công ty rồi
nhỉ? Nhìn thấy cô cũng không có ở đó, hẳn sẽ phát
điên lên rồi. Cũng không phải là muốn cố hết sức mà
né tránh, chỉ là muốn bình tĩnh vài ngày, dù sao thì
cũng tốt hơn tối ngày hôm đó.

Nghĩ đến đây, Hạ Tịch Nghiên hít sâu một hơi, cố

gắng để cho mình thả lỏng được một chút.

Xe chậm rãi chạy ở trên đường, rất nhanh liền đến
nhà họ Hạ.

Hạ Tịch Nghiên bước xuống từ trên xe, cầm túi đồ
rồi đi thằng vào nhà.

Ấn chuông cửa, rất nhanh cửa liền được mở ra.

“Cô chủ, cô đã về rồi đấy à!” Lúc này thím Trương
~ bảo mẫu đang đứng ở bên trong vui mừng nói.

“Thím Trương.” Hạ Tịch Nghiên ngọt ngào kêu

một tiếng: “Con rất nhớ thím đó!” Nói xong, cô vươn
tay ra ôm thím Trương một lát.

Thím Trương cười cười, mặc dù Hạ Tịch Nghiên
chính là cô con gái cưng của nhà họ Hạ, nhưng mà
lại không hề phách lối chút nào, quan hệ của bọn họ vần luôn rất tốt.

“Cô chủ, coi như là cô đã về nhà rồi: Thím
Trương nói.

“Ba mẹ đâu rồi?” Lúc này Hạ Tịch Nghiên hỏi.

Sau đó, nghe thấy được giọng nói của Hứa Nghi
Tuệ và Hạ Nguyên truyền ra từ bên trong.

“Con vẫn còn nhớ người mẹ này đó à.“ Hứa Nghỉ
Tuệ đi đến cửa với giọng điệu mang theo mấy phần

trách cứ.