MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô vợ xấu xí Hạ Tịch NghiênChương 250

Cô vợ xấu xí Hạ Tịch Nghiên

Chương 250

423 từ · ~3 phút đọc

CHƯƠNG 250

“Vậy đi, mình cúp trước đây, mình phải đi báo cáo!”

“Okl” Hạ Tịch Nghiên đáp lại, sau đó hai người cúp điện thoại.

Hạ Tịch Nghiên nằm trên nệm lò xò xem điện thoại, quả nhiên, có rất nhiều cuộc gọi nhỡ của Đô Đô. Nghĩ đến đây, Hạ Tịch Nghiên lại cảm thấy trong lòng vô cùng thoải mái.

Có người lo lắng, có người nhớ mong luôn là một chuyện tốt!

Hạ Tịch Nghiên đặt lại điện thoại lên bàn, cô nằm thêm vài phút, sau khi hoàn †oàn tỉnh táo cô mới dậy.

Không ngờ ngủ lâu như vậy, đến giờ cô cùng hơi đói, cô đứng dậy chuẩn bị đi ăn gì đó.

Hai ngày không ở nhà, trong tủ lạnh chẳng có gì ăn, Hạ Tịch Nghiên thay quần áo, định đi siêu thị mua đồ.

Sống lại sau tai nạn, có thế nào cũng phải chúc mừng. Cô định nấu một bữa thật ngon để an ủi bản thân!

Thay đồ xong, Hạ Tịch Nghiên bới tóc lên, mặc bộ quần áo ở nhà thoải mái, đeo kính rồi ra ngoài.

Hạ Tịch Nghiên đã quen với khu này lâu rồi, hơn nữa cô rất thích cảm giác buổi chiều dậy đi siêu thị thế này.

Cô luôn cảm thấy, cuộc sống thì phải sống cho tốt, chứ không phải chịu đựng để qua từng ngày, thế nên bình thường cô cũng hay đi siêu thị mua đồ, tự nấu cơm, thực ra cô vẫn rất hưởng thụ cuộc sống của tiểu tư sản!

Sau khi đến siêu thị, Hạ Tịch Nghiên chọn rau và đồ ăn vặt, một đống đồ lặt vặt.

Mặc dù trông linh tinh nhưng có thể thấy đều là nhãn hiệu mà cô thường dùng.

Dạo một tiếng đồng hồ, lúc này Hạ Tịch Nghiên mới trả tiền rồi xách đồ vê.

Không xa lắm, đi vài phút là tới.

Hạ Tịch Nghiên xách túi đồ đi về.

Song, vừa đến cổng khu chung cư, Hạ Tịch Nghiên nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

Không phải ai xa lạ, là Mục Chính Hi đang gọi điện thoại.

Và khi anh vừa quay đầu lại thì cũng nhìn thấy Hạ Tịch Nghiên.

Sao anh lại ở đây?

Hạ Tịch Nghiên thầm hỏi.

Lúc thấy Hạ Tịch Nghiên đứng cách đó không xa, rồi thấy cô ăn vận thế này, Mục Chính Hi sững sờ, sau đó quan sát cô từ trên xuống dưới, lúc xác định không nhìn nhầm người anh mới đi tới.

“Em đi đâu vậy?” Mục Chính Hi nhìn cô rồi hỏi, giọng điệu sốt ruột và lo lắng.