MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô vợ xấu xí Hạ Tịch NghiênChương 252

Cô vợ xấu xí Hạ Tịch Nghiên

Chương 252

400 từ · ~2 phút đọc

CHƯƠNG 252

Hạ Tịch Nghiên ngẫm nghĩ, nên nói thế nào để Mục Chính Hi đi, dù sao thì hai người họ ở trong cùng một mái nhà rất mất tự nhiên.

Cô đang định lên tiếng, lúc này Mục Chính Hi bắt đầu tham quan trong nhà.

“Em ở một mình?”

“Ừm” Hạ Tịch Nghiên gật đầu.

“Trang trí không tệ, rất sạch sẽ.” Mục Chính Hi vừa xem vừa gật đầu nói một cách chắc nịch.

Nghe thế, Hạ Tịch Nghiên cười: “Không so được với nhà Tổng giám đốc Mục, ở đại thôi!”

Ở đại?

Hạ Tịch Nghiên nào phải kiểu người sẽ ở đại?

Anh lại cảm thấy Hạ Tịch Nghiên là người rất chú trọng đến cuộc sống.

Không nói đến cái khác, chỉ nhìn đống đồ mà cô mua thôi là biết cô là một người rất để ý đến các chỉ tiết trong cuộc sống rồi.

Nếu không thì mua mì gói ăn là được rồi.

Nghe Hạ Tịch Nghiên nói thế, Mục Chính Hi cũng không tính toán với cô, dù sao anh chỉ đến tham quan nhà cô.

Hạ Tịch Nghiên đứng một bên, xem ra Mục Chính Hi không có ý định rời đi. Cô dứt khoát mặc kệ anh, xách đồ đi vào bếp, cái gì nên bỏ tủ lạnh thì bỏ vào tủ lạnh, sau đó sắp xếp lại.

“Em thường tự nấu cơm à?” Không biết Mục Chính Hi xuất hiện ở phía sau cô từ lúc nào, anh bỗng hỏi.

Nghe thấy giọng của Mục Chính Hi, Hạ Tịch Nghiên giật mình, quay đầu nhìn Mục Chính Hi, cô cau mày: “Tổng giám đốc Mục, anh không biết hù người ta sẽ khiến người ta giật mình chết à?”

“Là tại em tập trung quá.” Mục Chính Hi nói.

Hạ Tịch Nghiên lười tranh cãi với anh, cô hít sâu một hơi rồi tiếp tục thu dọn đồ.

“Em vẫn chưa trả lời tôi!” Mục Chính Hi ở phía sau cô vẫn không bỏ qua, thực ra thấy dáng vẻ Hạ Tịch Nghiên thành thạo như vậy là đã có câu trả lời rồi.

“Ừm” Hạ Tịch Nghiên gật đầu, nếu cô không trả lời, chắc Mục Chính Hi có thể hỏi mãi.

“Giờ em định nấu cơm à?” Mục Chính Hi hỏi.

Hạ Tịch Nghiên còn chưa lên tiếng thì Mục Chính Hi hỏi tiếp: “Biết làm mỳ Ý không?”

“Biết thì biết…”

“Được, làm cái đó đi, hôm nay tôi ở đây ăn cơm!”

Hạ Tịch Nghiên: “…”