MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô vợ xấu xí Hạ Tịch NghiênChương 381

Cô vợ xấu xí Hạ Tịch Nghiên

Chương 381

412 từ

CHƯƠNG 381

Cô có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không nói rõ được.

Không để cô kịp lên tiếng, bà cụ đã dùng ánh mắt chặn lại những lời cô muốn nói, Hạ Tịch Nghiên chỉ có thể ngoan ngoan câm miệng.

Giờ này khắc này, Lăng Tiêu Tường đứng ở nơi đó, trên mặt đầy nước mắt.

Cho dù cô ta không tin, nhưng đối mặt với bà cụ, cô ta cũng không thể nói được lời nào.

Ngay lúc này, Hạ Tịch Nghiên nhìn sang bà cụ Mục: “Bà nội, hôm nay bà lại lấy cháu ra làm quân cờ nữa rồi!”

Nghe thấy Hạ Tịch Nghiên nói thế, bà cụ mỉm cười: “Mặc dù lấy cháu làm quân cờ nhưng đó cũng là suy nghĩ thật của bà!” Bà cụ Mục nói.

Thái độ đối với Lăng Tiêu Tường và Hạ Tịch Nghiên, khác nhau một trời một vực.

Hạ Tịch Nghiên: “..” Ánh mắt không tự chủ mà nhìn sang Mục Chính Hi.

Anh nằm ở đó, trông như rất vui vẻ, tuy bị thương nhưng xem ra rất thong dong.

Anh không nói gì cả, nhưng dường như ngầm đồng ý những lời nói của bà cụ Mục.

“Bà nội, trò đùa này không vui tẹo nào cả!” Hạ Tịch Nghiên cười nói.

Bà cụ Mục biết da mặt cô mỏng nên cũng không đôi co với cô thêm nữa, bà bước tới nhìn vào cô: “Đến đây nào, để bà nhìn mặt cháu xem, thế nào, có đau không!?”

“Vẫn tốt cả, không có chuyện gì đâu bài”

“Người phụ nữ này thế mà lại có thể ra tay!” Bà cụ Mục có vẻ không vui khi nhắc đến Lăng Tiêu Tường.

Hạ Tịch Nghiên ngẫm nghĩ rồi cười: “Được rồi bà, cháu thật sự không có việc gì”

“Cháu đó, chỉ được cái cứng miệng nhưng mềm lòng!” Bà cụ nói.

Hạ Tịch Nghiên cười: “Được rồi bà nội và bà Mục nói chuyện với nhau đi, lát nữa cháu quay lại!” Hạ Tịch Nghiên nói.

“Được Bà cụ Mục gật đầu.

Sau đó Hạ Tịch Nghiên rời đi.

Nhìn Hạ Tịch Nghiên rời đi, bà cụ Mục cũng bước tới, ngồi bên cạnh giường của Mục Chính Hi.

“Chính Hi, có một số việc bà không nói †oạc ra, thiết nghĩ cháu cũng có thể nhìn ra được phải không!” Bà cụ nói thẳng.

Mục Chính Hi nửa nằm nửa ngồi ở nơi đó, sau khi nghe thấy bà cụ nói thì gật đầu: “Bà nội, bà yên tâm đi, việc này cháu làm được!