MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô vợ xấu xí Hạ Tịch NghiênChương 384: 4

Cô vợ xấu xí Hạ Tịch Nghiên

Chương 384: 4

405 từ

CHƯƠNG 384

Nhưng trong đầu hiện lên cảnh tượng khi bọn họ lăn xuống từ trên cao, khoảnh khắc Mục Chính Hi vẫn chưa mở mắt, giây phút ấy, cô thật sợ hãi, là thật sự sợ hãi!

Sợ hãi trên đời này không còn một người tên là Mục Chính Hi nữa!

“Có phải rất sợ hãi không? Cực kỳ sợ hãi? Sợ hãi cuối cùng không thể nhìn thấy anh ta được nữa?” Tống Kỳ hỏi cô.

Hạ Tịch Nghiên sửng sốt, cô hơi chớp mắt nhìn anh.

Cô không trả lời, nhưng Tống Kỳ đã hiểu được ý của cô.

“Có lễ trong tiềm thức của em còn chưa phát hiện em đã nảy sinh cảm giác ỷ lại anh ta, mà điều kiện tiên quyết của sự ỷ lại này… Chính là yêu!”

Hạ Tịch Nghiên sửng sốt, cô nhìn Tống Kỳ với ánh mắt không thể tin nổi, nhưng cô lại chỉ chớp mắt nhìn anh chứ không nói được gì!

Bởi vì quả thực những cảm giác mà anh nói, Hạ Tịch Nghiên đều có.

Chẳng lẽ là thật sao?

Hạ Tịch Nghiên không nói gì, Tống Kỳ cũng cười: “Em biết không? Giờ này khắc này, cảm giác của anh chính là như vậy!”

Anh vừa nói xong, Hạ Tịch Nghiên tức khắc ngước mắt, khóe môi khẽ giật: “Tống Kỳ…

“Lúc trước khi em gặp chuyện không may, cảm giác của anh chính là thế này, mà lúc này, nghe em nói Mục Chính Hị, loại cảm giác này càng rõ ràng hơn…” Tống Kỳ nói.

Nhìn Tống Kỳ, Hạ Tịch Nghiên càng không biết nói gì hơn.

Cái này… Có được coi là thổ lộ không?

“Cho nên chắc em biết vì sao anh lại hâm mộ anh ta!” Nói đến đây, Tống Kỳ hơi nhếc miệng, giống như cười khổ: “Nếu là anh, anh tin rằng anh cũng làm như thế, nhưng mà ngay cả một cơ hội như vậy anh cũng không có!”

“Tống Kỳ, anh đừng như vậy!” Hạ Tịch Nghiên không tìm được từ ngữ nào để hình dung cảm nhận của mình vào giờ phút này, Tống Kỳ bỗng nhiên nói những lời này, thật sự quá đột nhiên.

Cô căn bản chưa chuẩn bị tâm lý.

Tống Kỳ lại cười hỏi: “Sao thế? Cảm thấy áp lực à?”

“Không phải, em chỉ là…”

“Dù thế nào, anh cũng không buông †ay!” Tống Kỳ bỗng nhiên nói, mắt nhìn chằm chằm Hạ Tịch Nghiên, là chắc chắn, cũng là khẳng định.