Tôi là con gái của Phong Đô Đại Đế.
Để điều tra vụ án quỷ mới vào Địa Phủ liên tục bị mất tích, tôi hạ phàm, nhập vào thân xác một nữ minh tinh tuyến mười tám, nổi tiếng… vì tai tiếng.
Không ngờ còn chưa kịp bắt đầu điều tra, tôi đã nhận được lịch làm việc mới.
Là một chương trình show tâm linh liên tục xảy ra tai nạn, ai cũng sợ không dám nhận, cuối cùng đẩy cho một kẻ làm pháo hôi như tôi.
Tôi nghĩ cũng tiện: địa điểm quay chương trình lần này có liên quan đến vụ án tôi đang tra, đi xem thử cũng chẳng sao.
Ngày quay đầu tiên, tôi vừa đến cổng căn nhà cổ thì đã thấy tiểu hoa đang nổi, Lạc Tích Vân, đang phát bùa bình an cho khách mời.
Hiện trường loạn cả lên, còn cô ta thì ngồi giữa đám đông, dáng vẻ như chúa cứu thế.
“Chúng ta là anh em đồng cam cộng khổ, đừng lo, ai cũng có phần!”
Mọi người ào ào cảm kích:
“Đại sư Tích Vân không hổ là truyền nhân nhà họ Lạc, đúng là người tốt.”
“Hu hu hu… thích tính cách phóng khoáng của Vân ca ghê!”
Thấy tôi, Lạc Tích Vân liền đứng dậy, đưa tôi một lá bùa.
“Em A Lê, cầm đi. Không cần cảm ơn Vân ca nhiều đâu.”
Cô ta tự xưng “ca” không phải vì là đàn ông, mà vì muốn xây dựng hình tượng nữ hán tử. Nhưng trong mắt tôi, cô ta lại mang cái vibe trà xanh phiên bản trai tính.
Tôi cúi đầu nhìn lá bùa cô ta đưa.
Ừm.
Tà môn ngoại đạo.
Đeo lâu còn có thể hút vận khí của người dùng.
Xem ra nhà họ Lạc có vấn đề.
Ai cũng sợ quỷ. Còn tôi lại thấy con người phức tạp hơn quỷ nhiều.
Tôi đặt lá bùa cô ta đưa lên cái bàn nhỏ trước mặt, đơn giản là không muốn đụng vào.
Không ngờ hành động đó lại khiến mọi người nổi giận.
Bình luận livestream ào ào:
[Cái đồ tuyến mười tám từ đâu chui ra, dám vứt bùa quý của Vân ca?]
[Bình thường tìm chết thì thôi, đến show tâm linh còn tìm chết, đúng là muốn chết thật rồi.]
[Trông cũng lanh lợi mà vô giáo dục ghê.]
Nhân viên hậu trường cũng bắt đầu xì xầm:
“Cùng là con gái, Tích Vân thì phóng khoáng tốt bụng. Còn cô này… làm màu, chẳng biết ai mời tới. Xui xẻo thật.”
“Tích Vân bình thường như con trai, pháp thuật lại giỏi, ai cũng thích làm việc với cô ấy.”
Lạc Tích Vân thấy phản ứng của mọi người, ánh mắt vừa đắc ý vừa làm bộ cao thượng:
“Ai da, mọi người đừng trách em A Lê, con gái mà… ngại ngùng thôi.”
“Chị đây thô lỗ quen rồi, không phải cô gái nào cũng thế.”
Tôi cúi đầu ăn đồ ăn, không buồn để ý kiểu giả trượng phu, giả thánh mẫu của cô ta.
Không ngờ cô ta lại gọi thẳng tên tôi lần nữa: “Em A Lê này, em là khách mời thứ tư của chương trình. Ba người trước em… đều xảy ra chuyện cả.”
“Vậy chị muốn hỏi, em có tin trên đời này có quỷ không?”
Tôi ngẩng đầu, mỉm cười: “Nếu tôi nói tôi chính là quỷ, chị tin không?”
Khán giả đang điên cuồng spam khen Lạc Tích Vân xinh đẹp, lương thiện, bỗng quay sang tấn công tôi:
[Trong show tâm linh mà còn bày đặt lanh chanh? Lại thêm một đứa không sợ chết.]
[Mấy người trước đều vì không nghe lời Vân ca nên mới gặp chuyện đấy!]
[Mau ôm đùi Tiểu Vân Vân đi, cứu cái mạng nhỏ của cô trước đã!]
[Tuyến mười tám từ đâu chui ra? Tôi cá là chưa đến một tập đã tạch.]
[Công bằng mà nói, cô tuyến mười tám này đẹp thật.]
[Fan qua đường thôi, đừng chửi, chứ trông như Vân ca đang làm thị nữ cho cô ta ấy.]
Lạc Tích Vân làm bộ nghiêm túc: “Em A Lê, có vài chuyện… em không tin cũng không được. Về khoản này, chị cũng biết chút chút. Nếu em cần giúp gì, nhất định phải nói.”
Bình luận lập tức thay đổi thái độ, khúm núm lấy lòng:
[Đại sư Tích Vân khiêm tốn quá, chị chỉ là hiểu một tỷ chút mà thôi.]
[Nhờ có Vân ca mà chương trình này mới quay tiếp được đó!]
[Ba người trước: hủy dung – gãy chân – bị dọa đến ngốc. Mong chờ cách bị loại của cô này ghê!]
Đứng bên trái Lạc Tích Vân, “nhất ca livestream tâm linh” Trần Tư lập tức hùa theo: “Lạc Tích Vân là dòng chính của nhà họ Lạc, pháp lực không tầm thường. Tôi khuyên cô nên ngoan ngoãn nghe lời, tránh xảy ra chuyện.”
Dòng chính?
Tổ tiên nhà họ Lạc là bạn thân của tôi, con cháu nhà họ từ xưa đến giờ đều liên hệ với quỷ giới. Mà tôi… chưa từng nghe cái tên Lạc Tích Vân bao giờ.
Nhưng lại có tin đồn: một chi bên của nhà họ Lạc đi làm tà thuật, còn tự xưng dòng chính khắp nơi.
Lúc này, ngôi sao lưu lượng Bùi Xuyên, từ đầu đến giờ im lặng, bỗng lên tiếng: “Đừng nói nữa, lần này tôi có cảm giác rất xấu. Mấy người nhìn thử xem, phong thủy chỗ này hình như có vấn đề?”
Đúng vậy.
Tôi đã nhìn ra ngay: phong thủy nơi này thích hợp cho quỷ ở hơn người sống.
Hơn nữa, tôi còn nhận ra lúc chúng tôi bước vào căn nhà cổ, đám dã quỷ ẩn trong bóng tối lập tức phấn khích bất thường.
Lạc Tích Vân giả vờ quan sát một vòng, rồi tự tin nói: “Không sao, chỉ vài con quỷ vặt thôi. Đối phó dễ như trở bàn tay.”
Đến lúc chọn phòng, “đạo sĩ thiết lập nhân vật” Lạc Tích Vân lại chọn đúng phòng có sát khí nặng nhất trong cả căn nhà.
Cô ta còn đắc ý: “Phòng này là phòng chính, hướng bắc – nam, phong thủy cực tốt.”
Tôi không nhịn được, mở miệng nhắc: “Nhưng cách bố trí trong phòng rối loạn, lộn xộn, rất bất lợi cho người sống.”
Ánh mắt Lạc Tích Vân lóe lên một tia khinh bỉ: “Tôi thì chẳng thấy vấn đề gì. Một hai con quỷ nhỏ tôi còn xử được.”
Chọn xong cho mình, cô ta lại đi chọn phòng hộ mọi người.
Khi đi ngang qua cửa phòng tôi, tôi đang chuẩn bị đóng cửa sổ.
Cô ta chẳng buồn gõ cửa, tự tiện xông vào, lên mặt chỉ đạo: “Em A Lê, tuyệt đối đừng đóng cửa sổ! Phòng em sát khí rất nặng, đóng cửa lại sẽ tạo thành vòng khép kín, cực dễ thu hút lệ quỷ!”
Lệ quỷ là loại gì, tôi lại không biết sao?
Cửa ra vào, cửa sổ đều có Thần Giữ Cửa trấn.
Chỉ cần đóng chặt, lệ quỷ không thể tùy tiện xông vào.
Ngược lại, không đóng mới càng dễ rước quỷ.
Thế nên tôi chẳng buồn nghe cô ta, tiện tay đóng cửa sổ lại.
Các khách mời tại chỗ đều hít mạnh một hơi, bình luận cũng lập tức điên cuồng công kích:
[Dám trái lời Vân ca? Đợi bị quỷ nhập đi!]
[Lại phát bệnh dị ứng với đồ ngu rồi.]
[Đàn bà ngu: không phải đang tìm chết thì cũng trên đường tìm chết!]
[Không biết điều, mau lĩnh cơm hộp đi, đừng kéo chân con gái tôi!]
Lạc Tích Vân không ngờ tôi lại mất mặt cô ta như vậy, giận đến đỏ mặt.
Nhưng vẫn dùng ánh mắt kiểu “ta trên vạn người” nhìn tôi, đe dọa:
“Đêm nay tốt nhất đừng có tới cầu xin chị!”
Sau bữa tối, tôi đang nghỉ ngơi trong phòng thì một luồng gió âm lướt qua mặt.
Tôi quay đầu, hừ, lại là một con quỷ thất khiếu chảy máu.
Trên người nó còn có dấu vết bị tà thuật khống chế.
Tôi đưa tay gỡ bỏ pháp thuật trên người nó, không ngờ con nhát gan này lại hét toáng lên: “Ngài là… Quỷ Cơ điện hạ! Hu hu hu… Tiểu quỷ con không cố ý mạo phạm! Tất cả đều do Lạc Tích Vân ép con tới!”
“Nàng bảo con vào đây hù người. Nếu không nghe theo, nàng sẽ đánh chết con!”
“Hu hu… Điện hạ, xin hãy tha cho con! Con sẽ không dám phối hợp diễn trò với nàng ta nữa!”
Tôi đang định hỏi nó chuyện liên quan đến nhà họ Lạc thì bỗng nghe tiếng Lạc Tích Vân ngoài cửa:
“Lúc nãy tôi nghe trong phòng A Lê có tiếng hét, chắc cô ấy gặp chuyện rồi! Mọi người mau theo tôi vào xem!”
Một đám người đi theo, vừa đi vừa nói:
“Không nghe lời Vân ca, giờ xui rồi chứ gì!”
“Nghe tiếng hét là biết, chắc chương trình lại phải đổi người thôi.”
Đợi Lạc Tích Vân kéo dài thời gian mãi mới mở được cửa… con quỷ đã pha trà cho tôi xong xuôi.
Cả nhóm xông vào, nhìn thấy cảnh tôi ung dung nhâm nhi trà nóng.
Trần Tư kinh hô: “Cô… cô không sao à?!”
Trong mắt Lạc Tích Vân lóe lên sự nghi hoặc, nhưng vẫn kềm chế làm bộ quan tâm: “A Lê, vừa nãy xảy ra chuyện gì? Mọi người lo lắng chết đi được.”
Lo lắng?
Nếu thật lòng lo, lẽ ra phải lập tức xông vào xem, không phải gom cả đám người lại rồi mới vào.
Rõ ràng cô ta muốn để mọi người nhìn tôi bị dọa khóc.
Đáng tiếc… cô ta thất vọng rồi.
Tôi nhấp ngụm trà, thong thả nói: “Không sao. Vừa xử lý một con quỷ không biết điều.”
Bình luận lại bắt đầu chế nhạo:
[Xử lý quỷ? Cô tưởng cô là Vân ca chắc?]
[Không phải tự biên tự diễn để cầu spotlight chứ?]
[Ối trời, đồ diễn sâu, sao con quỷ không xử cô thật đi cho rồi?]
Tôi khẽ cười, nhìn sang màn bình luận: “Quỷ nhỏ không hiểu chuyện, làm phiền mọi người rồi. Để nó xin lỗi các vị.”
Chỉ trong nháy mắt, trên gương trong phòng hiện lên mấy chữ nước loang loáng:
[Xin lỗi, tôi sai rồi!]