5,050 từ
Sau ngày hôm ấy, Trần Nham và anh em Tôn Bằng tản bộ buổi tối thường hay gặp nhau. Có khi cô và Tôn Bằng trò chuyện một lúc, có khi cũng chỉ chào hỏi, Trần Nham hay ngồi khoảng mười phút rồi về nhà.
Chiều hôm nay cô đi đến trung tâm giáo dục đặc biệt lấy tin, làm việc xong thì gặp được bác sĩ Trương trên hành lang. Anh ta chặn cô lại, khẽ mỉm cười gọi cô đến phòng làm việc. Thì ra gần đây anh ta thấy một bộ sách kiến thức đời sống đơn giản trên mạng, cảm thấy rất hợp cho Tôn Phi đọc. Sách vừa tới hôm qua, được anh ta để trong phòng làm việc. Cuối tuần này anh ta phải đi hội chẩn ở nơi khác, không lên lớp được, muốn nhờ Trần Nham giúp anh ta mang sách cho Tôn Phi.
Buổi tối đầu thu hơi lạnh, hai bên đường trồng cây bào đồng (1) cao to, bóng cây lờ mờ.
(1) Cây bào đồng:
800px-Paulownia-kawakamii-flowers
Bọn họ sóng vai đi dọc theo con đường yên tĩnh.
“Có phải là không hợp khẩu vị không, thấy cô không ăn gì cả.”
“Không có, buổi tối tôi ăn ít.”
Một chiếc xe làm ca đêm bấm còi đi ngang qua họ, trong phút chốc xung quanh được đèn xe chiếu sáng, rồi tối lại.
Trần Nham bước đi, còn cười một tiếng, Tôn Bằng nhìn về phía cô.
Cô nói, “Anh biết không, trước đó tôi luôn tưởng rằng anh ba mươi mấy tuổi.”
“…”
Một lát sau, khi cô tưởng đề tài này đã kết thúc, Tôn Bằng thản nhiên hỏi một câu, “Có phải tôi trông hơi già không?”
Trong khi đi, ánh mắt của cô tập trung đến trên mặt anh.
Già sao?
Đường nét khuôn mặt anh rất sâu, sống mũi rất cao, xương mày hơi nhô ra, mắt một mí hẹp, mắt không lớn, nhưng đen nhánh có thần.
Anh không đẹp trai lắm, trong ngũ quan cũng không chọn ra được chỗ đặc biệt đẹp, nhưng hợp lại nhìn lại rất cân đối.
Thật ra anh có một ưu điểm, đó là da không đen, quần áo mặc tuy đã giặt đến mức rất cũ, nhưng không thể khiến người ta cảm thấy bẩn và lôi thôi.
Anh không hề già, chẳng qua là không có vẻ sáng sủa của thanh niên, anh sống biến mình thành dáng vẻ ba mươi mấy tuổi.
Trần Nham nhìn xong, trong đầu cũng phân tích xong, nhè nhẹ dời mắt.
“Nhìn kĩ cũng tàm tạm.”
Nghe thấy kết luận của cô, trong lòng Tôn Bằng hơi trầm tư, anh châm điếu thuốc, nhìn về phía bên kia đường.
Bọn họ lại lẳng lặng đi một đoạn, không nói gì.
Phiến lá khô vàng trải ra trên con đường nhựa màu xanh đen, gió lay động, quét qua mặt đường, nhè nhẹ di chuyển về phía trước.
“Tôn Bằng.”
“Ừm?”
“Tại sao anh không để Tôn Phi ở lại quê?” Đây là điều cô luôn muốn hỏi.
Trần Nham nói: “Anh ấy ở quê giao cho bố mẹ chăm sóc, anh có thể sống thoải mái hơn một chút. Tôi cảm thấy anh ấy có thể cũng sẽ sống tự do hơn một chút.”
Hôm nay cô mới biết, mỗi ngày Tôn Bằng đi ra ngoài đều sẽ khóa trái để một mình Tôn Phi ở nhà, cho nên hôm nay anh tìm Cường Tử bọn họ tới mở cửa cho cô.
Tôn Bằng nhìn con đường phía trước, phả ra một hơi khói thuốc.
“Bố mẹ tôi đã lớn tuổi rồi, không chăm sóc anh ấy được, anh ấy ở quê cũng thường xuyên bị người khác bắt nạt. Sau này ngẫm nghĩ chi bằng anh ấy sống với tôi, nên đã dẫn anh ấy ra ngoài.”
Anh nói rất bình thản rất ngắn gọn, nhưng Trần Nham nghe hiểu.
Hút xong một điếu thuốc, con đường nhìn như dài lắm cũng đã đi hết.
Anh đưa cô thẳng đến dưới lầu.
“Cô ở tầng thấp, buổi tối phải khóa kĩ cửa sổ.”
“Ừm.”
Anh ngẩng đầu nhìn lên trên, lúc cúi đầu lần nữa, một cơn gió ập tới từ sau lưng, giống như một đôi tay dịu dàng trong bóng tối, nhẹ nhàng vén hết tóc rũ trước ngực Trần Nham ra sau vai.
Dưới ánh sáng yếu ớt, đường nét khuôn mặt cô lộ ra toàn bộ, có một cảm giác thanh nhã và dịu dàng.
Thoáng khựng lại, Tôn Bằng nói: “Không đưa cô lên nữa.”
Trần Nham nói, “Ngày mai có đi tập thể dục không?”
Anh nhìn cô một cái, “Đi.”
Cô gật đầu.
“Nham Nham…” Một tiếng gọi truyền ra từ trong cầu thang, thấy bóng người đi ra, Trần Nham và Tôn Bằng đều ngẩn người.
* * * * *
Chùa Bảo Sơn nằm trên một ngọn núi trong đất liền ven sông, lịch sử gần bốn trăm năm, mấy năm trước đã được xếp là danh lam thắng cảnh quốc gia cấp 4A, cũng coi như là một danh lam thắng cảnh nổi tiếng cả nước. Trong ngoài khu danh lam thắng cảnh là hàng rong bán hương và khách du lịch, qua lại không ngớt trong làn mưa bụi vào sáng tinh mơ.
Một người phụ nữ bán hương, xách giỏ đi theo Trần Nham và Phùng Bối Bối cả một quãng đường, miệng luôn lầu bầu bằng một thứ tiếng phổ thông sứt sẹo. Phùng Bối Bối rốt cuộc thấy phiền, dứt khoát mua hương của bà ta.
Bên trong ngôi chùa gỗ xưa cao ngút trời, khách hành hương như mây.
Bất chấp cơn mưa nhỏ, Phùng Bối Bối châm lửa trước lư hương rất lâu.
Trần Nham đứng vòng ngoài của lư hương, ngẩng đầu, khói hương bay lên xung quanh dày đặc hòa lẫn vào sương trắng của ngày mưa, xen lẫn cùng tiếng tụng kinh lơ lửng giữa không trung, dường như có một luồng sức mạnh không biết tên, làm cho tinh thần người ta không hiểu sao an tĩnh lại.
Trần Nham đứng một bên, nhìn Phùng Bối Bối nhắm mắt cầu nguyện trong một đám thiện nam tín nữ, lạy ba lạy, cẩn thận dè dặt cắm hương vào lư hương.
Đối với tất cả văn hóa tôn giáo, Trần Nham đều giữ vững thái độ kính trọng nhưng không gần gũi. Cô không tin may mắn, cũng không ham muốn thần linh phù hộ, tín điều của cô chỉ có tám chữ: Ông trời đền bù cho người cần cù. (2)
(2) Nguyên văn chỉ có bốn chữ 天道酬勤, có nghĩa là ông trời sẽ dựa vào sự cố gắng và phấn đấu của mỗi người để trả công xứng đáng.
Cô muốn cái gì thì sẽ đi làm.
Trong làn mưa ẩm ướt, khuôn mặt Phùng Bối Bối vì thành kính mà vô cùng bình yên xinh đẹp.
Lần đầu tiên Trần Nham nhìn thấy cô ấy như vậy.
Thắp hương xong, bọn họ đi tâm sự trong chùa.
“Trước đây tôi vừa thấy mẹ tôi lễ Phật, tìm người coi bói gì gì đó là cảm thấy buồn cười, không ngờ con người sẽ thay đổi. Khi cô thấy dùng hết toàn bộ sức lực cũng không làm được một số chuyện, hoặc khi cần nhờ vào một chút xíu may mắn, thì mới biết Bồ Tát tốt. Có đôi lúc linh nghiệm lắm, cô thật sự có thể thử xem.”
Nói chuyện cả một đường, Trần Nham đều cảm thấy Phùng Bối Bối đang tẩy não cô.
Mưa bỗng lớn hơn, bọn họ chạy đến dưới hành lang dài tránh mưa.
Lau nước mưa trên túi xách, Phùng Bối Bối hỏi, “Trần Nham, bây giờ cô và Tiền Văn thế nào?”
Trần Nham đang lau tóc, không dừng động tác trên tay: “Sao đột nhiên nói về anh ấy vậy?”
“Nghe nói anh ta đang muốn cái vị trí tổ trưởng phụ trách khu vực mới kia. Ngày trước tôi cũng thấy anh ta không được, bây giờ xem ra hình như cũng không tệ lắm, cũng coi như tiềm lực.”
Trần Nham cười nhạt một cái, hình như không có hứng thú trò chuyện gì cả.
Phùng Bối Bối cúi người xuống, nhè nhẹ lau bùn dính trên giày cao gót da lộn.
“Được rồi, không nói anh ta nữa. Cô ở một mình, nhất định phải mở điện thoại di động đó.”
“Tối qua là hết pin, tôi cũng không để ý.”
Phùng Bối Bối thẳng người lên, “Cô ấy à, thoạt nhìn rất giỏi giang, thật ra năng lực tự lo cho cuộc sống rất kém, có thừa nhận không?”
“…”
Cô thừa nhận, hơn nữa sau khi cô sống một mình thì đặc tính này càng ngày càng rõ ràng. Có một ngày cô về đến nhà mới phát hiện, đèn nhà vệ sinh bật suốt cả một ngày.
Tối hôm qua Phùng Bối Bối gọi Trần Nham liên tục hai mươi cú điện thoại, nhưng toàn trong trạng thái tắt máy. Sợ cô xảy ra chuyện, cô ấy đến thẳng nhà cô tìm, nhưng không thấy Trần Nham ở nhà, lúc xuống lầu lại đúng lúc thấy cô và Tôn Bằng cùng đi về.
Thấy hai người đi với nhau khiến trong lòng cô ấy thoáng qua một chút cảm giác tế nhị, nhưng cô ấy không suy nghĩ nhiều. Cô ấy gật đầu với Tôn Bằng một cái, sau khi anh đi, không biết xuất phát từ tâm lý kiểu nào, cô ấy cũng không hỏi nhiều Trần Nham cái gì.
Cô ấy không lên lầu, chỉ ở trong xe trò chuyện với Trần Nham mấy câu, sau đó hẹn hôm nay cùng ra ngoài, rồi cũng vội vã đi.
Lúc đó Trần Nham không nói gì, nhưng trong lòng lại cảm động.
Phùng Bối Bối trông tùy tiện, nhưng thật ra cô ấy tinh tế, đối xử với mọi người cũng chân thật. Càng tiếp xúc sâu với cô ấy thì càng sẽ phát hiện, người khác đều lấy một mặt tốt nhất của mình ra, nhưng cô ấy lại luôn giấu mặt ấy đi. Đây là cách cô ấy tự bảo vệ mình.
Bọn họ trò chuyện thêm một lúc, Phùng Bối Bối nhận được một cú điện thoại khẩn cấp trong đài, một người lồng tiếng xảy ra vấn đề, bảo cô ấy tới ngay lập tức. Phùng Bối Bối than phiền mấy câu, rốt cuộc biết chừng mực nên vẫn đi.
Trần Nham bị bỏ rơi một mình, nghĩ thầm tới đã tới rồi, nên tiếp tục đi loanh quanh một lúc.
Thấm thoát, bảo tháp Linh Linh, công trình cổ xưa nhất trong ngôi chùa này, đã ở trước mắt.
Dưới tường vàng ngói đỏ thấp thoáng, tòa tháp cao màu tro tràn đầy nét cổ xưa, trong cơn mưa phùn, đứng sừng sững hiu quạnh.
Bên con đường nhỏ thông đến bảo tháp trồng trúc xanh, Trần Nham đi trên đôi giày cao gót, bước chậm trên con đường lát đá. Đi đến giữa đường có một cánh cổng hình vòm, trên chóp có khắc bốn chữ màu đen.
Tâm Thiền Vũ Hoa.
Chữ “hoa” ở đuôi bị lá trúc rậm rạp che một nửa, trong mưa gió như ẩn như hiện.
Trần Nham dừng trên bậc thềm đá, ngẩng đầu nhìn bốn chữ này chăm chú, trong lòng chợt rất tĩnh lặng.
Lối đi nhỏ hẹp, khách du lịch che ô tụ năm tụ ba đi ngang qua, đều đang vội đi tới chỗ bảo tháp.
Bên cạnh truyền đến một giọng nói xa lạ, “Có nghiên cứu về thư pháp ư?”
Trần Nham nghiêng người sang, lông mày khẽ nhướng, phản ứng một chút, “Giám đốc Chu?”
Chu Tư Hồng mặc một bộ quần áo màu đậm, đeo cà vạt kẻ sọc, tóc chải hết ra sau, vóc dáng mang đậm chất tinh anh của thương nhân.
Anh ta đứng trên một bậc thềm phía dưới cô, một tay đút trong túi, nhìn bốn con chữ được đề kia, nói: “Quả thực rất có quan niệm nghệ thuật.”
“Trần Nham, lại gặp nhau rồi.” Anh ta nhìn về phía cô.
Lần trước là trong hoạt động giúp học sinh học tập hiệu quả, bọn họ vội vã đối mặt, chào hỏi từ xa.
Trương Vĩnh Sinh đứng trên một bậc thềm phía dưới nữa cười chào hỏi Trần Nham: “Phóng viên Trần, từ xa chúng tôi đã thấy cô đứng ngẩn người ở bên này, đúng là trùng hợp.”
Bọn họ một nhóm sáu, bảy người, vừa đi dạo một vòng bên trong cùng thương nhân nước ngoài. Thương nhân nước ngoài tranh thủ đến sân bay nên đi trước, mọi người liền nhân lúc hứng thú đi dạo tiếp.
Bọn họ cùng đi lên, Trương Vĩnh Sinh trò chuyện với cô vài câu về chuyện quay phim.
“Một mình cô tới đây sao?” Chu Tư Hồng hỏi cô.
Trần Nham lắc đầu, “Tới cùng Bối Bối, cô ấy vội đi làm việc vừa đi khỏi, hai người không đúng lúc lắm.”
“Vậy sao, cô ấy không nói với tôi,” Chu Tư Hồng hỏi, “Cô còn định đi dạo nữa không?”
Trần Nham: “Xem qua hết rồi, chỉ còn lại bảo tháp là chưa đi.”
Trương Vĩnh Sinh cười nói, “Đúng lúc quá, chúng tôi cũng đang định leo tháp, cùng đi đi.”
Bảo tháp Linh Linh phải thu phụ phí, mười lăm tệ một người. Hướng dẫn viên cầm tiền đi mua vé.
Một nhóm người leo một mạch lên tầng trên cùng, đều hơi thở hồng hộc.
Dưới bảo tháp bảy tầng hình bát giác, phong cảnh của ngôi chùa cổ thiền tông nghìn năm này thu hết vào tầm mắt.
Trong mưa gió, tiếng chuông vàng dưới góc mái hiên vang lanh lảnh.
Nữ hướng dẫn viên giới thiệu bằng giọng nói ngọt ngào, “Ngôi bảo tháp này cao gần ba mươi sáu mét, xây vào năm Quang Tự thứ hai mươi sáu. Hướng đông có thể nhìn thấy trời nước một màu, phía tây là Trường Giang vạn dặm.” Ngón tay cầm chai nước khoáng của cô ấy chỉ về nơi xa, “Phía nam là núi rừng, phía bắc là khu đô thị, ở đây có thể thấy toàn cảnh cả thành phố. Cho nên, bình thường mọi người dẫn bạn bè nơi khác đến chơi, địa điểm này nhất định phải đặt ở trạm then chốt cuối cùng.”
Chu Tư Hồng để hai tay trên lan can, ngắm nhìn sắc núi với hơi nước mịt mờ ở xa xa. Trong không gian chật hẹp của tòa tháp, thân hình anh ta có vẻ vô cùng tiêu sái. Nữ hướng dẫn viên đứng bên cạnh anh ta, không nhịn được liếc trộm anh ta.
Trần Nham đứng bên cửa tò mò, nhìn bóng lưng anh ta, nghĩ đến khuôn mặt thành kính trong màn mưa của Phùng Bối Bối. Trong phần thành kính đó, liệu có một phần mong ước về anh ta hay không?
Trần Nham đi đến bên lan can.
Hướng dẫn viên vẫn đang giới thiệu dạt dào tình cảm, nhưng mọi người đều đang cố hết sức cảm nhận thắng cảnh trước mắt, không ai nghe nữa.
Ngọn núi xa xa bị sương mù khóa lại, trong mưa gió, cây cối khắp núi rung rung lay động, nổi từng cơn sóng xanh biếc.
Cô lại bỗng nghĩ đến Tôn Bằng.
Lúc thấy Trương Vĩnh Sinh, cô vô thức nhìn lướt qua trong đoàn người bọn họ. Anh là tài xế riêng của Chu Tư Hồng, chắc là anh cũng tới.
Lúc này, có lẽ anh đang lặng lẽ hút thuốc trong chiếc xe ngoài cổng, buồn chán chờ bọn họ kết thúc.
Suy nghĩ khe khẽ chuyển một cái, không.
Anh sẽ không hút thuốc trong xe. Anh chỉ có thể ngậm thuốc dựa bên cửa xe, để mặc cơn mưa phùn.
Cô vứt bỏ những suy nghĩ không đâu này đi, dạo quanh tháp một vòng, chỉ cảm thấy phong cảnh vô tận, tâm trí thoải mái.
Khi mọi người xem hết toàn bộ chuẩn bị xuống tháp, Trương Vĩnh Sinh nói, “Phóng viên Trần đi ăn cùng chúng tôi nhé.”
“Không cần khách sáo, tôi còn có việc.”
“Cô hợp tác với chúng tôi mà vẫn chưa cùng ăn bữa cơm nữa. Giám đốc Chu anh xem này, việc này làm sao đây?” Trương Vĩnh Sinh cố gắng khuyên, nhờ Chu Tư Hồng giúp đỡ.
Chu Tư Hồng nhìn Trần Nham, “Đi cùng đi, ăn một bữa cơm thường thôi.”
Trần Nham lắc đầu, khách sáo từ chối, “Cảm ơn anh, lần sau đi.”
Ánh mắt Chu Tư Hồng nhìn cô chằm chằm hai giây, anh ta khẽ gật đầu, cười một tiếng, “Vậy không miễn cưỡng nữa, lần sau vậy.”
Cô đi ra khỏi sân cùng bọn họ, nhìn bọn họ đồng thời lên một chiếc xe van Toyota, nhanh chóng lao đi trong cơn mưa phùn lất phất. Cô chú ý một cái, tài xế trên xe không phải là Tôn Bằng.
Cô vẫy một chiếc xe taxi ven đường, về nhà không có một chút suy nghĩ.
Trần Nham rất cảm động, vội vàng nói cảm ơn giúp Tôn Phi, trên đường quay về đài gọi điện thoại cho Tôn Bằng.
Cô vốn định buổi tối đi dạo mang sách cho anh, nhưng nhớ đến lát nữa lúc trở về đài vừa vặn sẽ đi qua nhà họ, nên quyết định mang thẳng tới cho anh.
Trong điện thoại, Tôn Bằng nói anh đang ở bên ngoài, trong chốc lát có thể không chạy về được.
Trần Nham nói không sao, có Tôn Phi ở nhà cũng được.
Lần thứ ba Trần Nham tới đây, cô rất nhanh tìm được tòa nhà quen thuộc. Ngoài cửa có một bà cụ cầm cây quạt lá hóng gió dưới bóng cây, đôi mắt cụp xuống dõi theo bóng dáng cô, dò xét nhìn cô đi vào trong tòa nhà tối mờ mờ.
Trần Nham mang sách lên lầu.
Ánh sáng trong hành lang lờ mờ êm dịu, khi cô gõ cửa bỗng cảm thấy không chắc chắn.
Tôn Bằng không có nhà, bây giờ cô tuy cũng quen thuộc với Tôn Phi, nhưng vẫn chưa từng ở riêng với nhau, cô không biết có thể xảy ra tình huống gì không.
Trong nhà có một người đàn ông đáp một tiếng vang dội, “Tới đây!”
Trần Nham thoáng sửng sốt, giọng nói này không phải Tôn Phi, càng không phải là Tôn Bằng.
Quả nhiên, cửa vừa mở ra, là một người đàn ông xa lạ.
Dáng người nhỏ, mặc áo phông quần jean, nhìn thấy Trần Nham, anh ta cười lên rất khách sáo, đôi mắt nhỏ dài cong cong, “Là phóng viên Trần phải không… Chào cô, tôi là Cường Tử, bạn của anh Bằng.”
Trần Nham không hề có sự chuẩn bị tâm lý, cảnh giác nhìn vào trong nhà.
“Cô mau vào đi…” Cường Tử nghiêng người sang, mời cô vào.
Trong phòng truyền đến tiếng dép lẹp xẹp, Tôn Phi đã chạy ra. Anh ta nhìn Trần Nham, nở nụ cười, giọng nhỏ như nói một mình: “Phóng viên Trần tới rồi…” Nói xong lại quay đầu.
Lúc này Trần Nham mới thấy, trong phòng còn có một người phụ nữ cũng đi theo ra ngoài.
Người phụ nữ trông rất trẻ, mặc áo phông và váy jean ngắn, nhìn Trần Nham một cái, không có biểu cảm gì cả, lê dép xỏ ngón lại rề rề đi vào.
Tôn Phi xoay người, dùng bước chân ngắn và nhanh như đi chơi, cũng đi vào theo sau mông cô ấy.
Trần Nham ngồi xuống bên bàn, Cường Tử rót nước cho cô. Tiếng tivi trong phòng lớn, anh ta đi tới khép cửa lại.
Anh ta ngồi xuống đối diện cô, lúc cô uống nước, không nhịn được len lén quan sát cô.
Tôn Bằng không nói nhiều, chỉ nói là bảo anh ta tới giúp một chuyện, tiếp đãi người trước đây giúp Tôn Phi đi học một lúc, là một phóng viên đài truyền hình.
Cường Tử cho rằng người này sẽ là một người trung niên có tiền, có thời gian, có lòng nhân ái, nhưng bây giờ…
Cô mặc áo sơ mi màu xanh da trời chất liệu mềm mại và quần bút chì màu đen, từ lúc mở cửa đến khi ngồi xuống đều không có biểu cảm lớn nào, nói cũng không nhiều, thoạt nhìn cũng chỉ hai mươi mấy tuổi.
Một tràng lời “a dua nịnh hót” mà anh ta nghĩ xong trước đó đều không dùng tới. Tôn Bằng bảo anh ta đến giúp, anh ta cũng không thể tẻ ngắt, chỉ có thể kiên trì đến cùng.
Trên mặt Cường Tử giữ nụ cười, “Cái đó… Lát nữa anh Bằng mới về, cô ngồi thêm một lúc nhé.”
Trần Nham nói, “Thật ra tôi chỉ đưa sách tới thôi, không có chuyện gì khác.”
Cường Tử vội vàng nói, “Anh Bằng đã chạy về rồi, cô ngồi thêm một chút nữa đi. Nếu cô đi luôn, thì anh ấy chắc chắn cho là tôi tiếp đãi không tốt, sẽ trách tôi đó.”
So sánh với Tôn Bằng, con người Cường Tử này tuy nói chuyện láu lỉnh hơn một chút, nhưng tổng thể ấn tượng đầu tiên cho người khác là tốt, không hề khiến người khác khó chịu.
Trần Nham nhìn anh ta, “Anh là bạn của Tôn Bằng à?”
“Đúng đúng đúng, chúng tôi là đồng hương.”
Trần Nham khẽ gật đầu.
Lại tẻ ngắt.
Tiếng tivi trong phòng đột nhiên lớn hơn, làm tăng thêm sự yên lặng của phòng ngoài, bọn họ đều nhìn vào trong một cái.
Cường Tử nói, “Cô ấy cũng là bạn của anh Bằng, tên là Trân Trân.”
Chỉ thấy Tôn Phi lại bước chân ngắn với nhịp điệu nhanh đi ra, đứng bên cạnh bàn. Đi mấy bước, không nhúc nhích, anh ta nhìn chằm chằm mấy quyển sách Trần Nham mang tới. Đang định thò tay ra mở, Cường Tử lập tức kêu lên, “Này, đừng đụng vào đừng đụng vào! Đây là đồ của người ta đó.”
Tôn Phi rụt tay lại, ánh mắt sợ hãi nhìn bọn họ.
“Không sao đâu. Tôn Phi, đây là sách tặng cho anh.” Trần Nham nhìn anh ta, nhẹ giọng nói.
Cường Tử nghe xong, hơi đỏ mặt, gãi gãi đầu, nhìn Tôn Phi nói, “Vậy anh mở đi.”
Tôn Phi tháo dây, lấy một quyển trong đó, động tác khẽ khàng xé màng bọc nilon bên ngoài sách, lật ra đọc. Anh ta đứng bên cạnh bàn, đọc hai phút, bỗng cười ngây ngốc.
Cường Tử cũng cười một tiếng, nhìn Tôn Phi nói với Trần Nham, “Từ nhỏ anh ấy đã thích ngẩn người.”
Trần Nham thấy Cường Tử đối với Tôn Phi tuy không cẩn thận tỉ mỉ như Tôn Bằng, nhưng ánh mắt không gạt được người khác, anh ta cũng yêu mến Tôn Phi.
“Hồi nhỏ các anh đã quen nhau ư?”
“Trước đây hai nhà chúng tôi là hàng xóm, trước kia tôi còn là bạn học với anh Bằng đấy,” Cường Tử nói, “Biết anh ấy tới đây tôi mới tới đây, cũng để chăm sóc cho nhau.”
“Bạn học tiểu học ư?”
“Tiểu học, trung học cơ sở đều phải, chỉ thiếu mặc chung một cái quần thôi, về sau tôi ra ngoài làm việc.”
Cường Tử mở máy nói, “Thành tích anh Bằng tốt, thi đỗ trường trung học tốt nhất chỗ chúng tôi, lớp 12 anh ấy mới ra ngoài. Chúng tôi đều cho rằng anh ấy sẽ thi đại học đó, nếu không phải anh hai trong nhà anh ấy kết hôn cần tiền, cộng thêm anh cả lại thế này, anh ấy chắc chắn…”
Khổng Trân không biết đứng ở cửa phòng từ lúc nào, dựa vào tường, ánh mắt nhìn thẳng vào Cường Tử.
Cô ấy hờ hững nói: “Cường Tử, anh vào đây một chút, làm giúp em một thứ.”
Cường Tử nhìn cô ấy, lại rót ít nước cho Trần Nham, “Phóng viên Trần, cô uống thêm ít nước nha.”
Khổng Trân đứng bên cạnh tivi, xị mặt.
Phim truyền hình đang diễn biến đến hồi cao trào, diễn viên đọc lời thoại rất nhanh.
“Làm gì thế?” Cường Tử đi vào, nhìn xung quanh.
Khổng Trân đi tới khép hờ cửa lại, kéo anh ta vào trong, đè thấp giọng hỏi anh ta, “Anh nói linh tinh với cô ta nhiều như vậy làm gì?”
Cường Tử không nghĩ ra, “Anh đâu nói gì đâu? Không phải là nói chuyện phiếm à…”
Anh ta nhìn ra phía ngoài một chút, giọng thấp đến mức không thể thấp hơn nữa, “Anh Bằng kêu chúng ta tới giúp tiếp đãi người ta một lát, em lại cứ trưng cái mặt ấy ra để làm gì.”
Khổng Trân thờ ơ nhìn anh ta, “Em nhìn cô ta ngứa mắt. Anh xem cái dáng vẻ ăn mặc của cô ta kìa, mang mấy quyển sách rách tới giả vờ làm người tốt, tưởng chúng ta là ăn xin à…”
“Cô ấy mặc cái gì, cái gì mà ăn xin hay không ăn xin…” Cường Tử thấy Khổng Trân càng nói càng không hiểu ra sao cả.
Bên ngoài truyền đến một tràng tiếng cười.
Khổng Trân liếc ra bên ngoài một cái, không vui, “Bỏ đi bỏ đi, dù sao thì cũng không liên quan đến em. Anh ra ngoài đi. Đi đi đi.”
Cường Tử cười, “Vậy anh nói chuyện phiếm với cô ấy thêm một lúc nữa, lát nữa là anh Bằng về rồi, em ở trong đây xem tivi vui nhé, đừng rộn lên đó.”
Trong phòng khách nhỏ, Trần Nham và Tôn Phi ngồi mặt đối mặt bên cây quạt máy, Trần Nham lấy điện thoại di động ra, khe khẽ nói một câu hết pin, không nghĩ Tôn Phi đột nhiên để sách xuống, nhìn cô, im lặng nở nụ cười.
Trần Nham cũng mỉm cười với anh ta, dần dần, Tôn Phi cười ngây ngô.
Đang lúc cùng cười chẳng hiểu ra sao cả, khóa cửa bỗng có tiếng động.
Tôn Bằng một tay cầm chìa khóa, một tay xách mấy cái túi nilon, lúc vào cửa bọn họ đang quay đầu nhìn anh.
Trần Nham chậm rãi thôi cười, đứng lên.
Tôn Phi vẫn đang cười, giọng run run la một tiếng, “Bằng Bằng…”
Cường Tử cũng vừa vặn đi từ trong phòng ra, ánh mắt sáng lên, “Anh Bằng, anh về rồi à!”
Trần Nham nói với Tôn Bằng, “Tôi đưa sách tới rồi, tôi cũng nên về thôi.”
Cô định đi lấy túi xách trên bàn. Tôn Bằng để túi nilon lên trên bàn, nhìn cô, “Ăn bữa cơm rồi đi, đồ ăn đã mua xong rồi.”
Cá vừa đánh xong nhảy trong túi một cái, Cường Tử vội xách lên, “Đúng vậy, phóng viên Trần, cùng ăn bữa cơm đi.”
Tôn Bằng tưởng còn phải khuyên thêm đôi câu nữa, nhưng Trần Nham nhìn anh, suy nghĩ một chút liền đồng ý, “Được.”
Bây giờ không được như trước kia, về nhà còn phải tự nấu cơm.
Tôn Bằng nói: “Vậy cô ngồi thêm một lúc, rất nhanh thôi.”
Cộng thêm canh thì có tổng cộng sáu món ăn, cái bàn gấp hình vuông mở ra, tất cả băng ghế, ghế trong nhà lấy hết ra.
Thức ăn đều là do Tôn Bằng và Cường Tử làm, giữa chừng Trần Nham muốn đi vào giúp, bị họ mời ra ngoài.
Nhà bếp quá nhỏ, cô dứt khoát không vào giúp vui, đọc sách cùng Tôn Phi trong phòng khách.
Cường Tử là một người xởi lởi, lúc ăn cơm nói chuyện với Trần Nham đã không còn lạnh nhạt như thế, hỏi cô rất nhiều chuyện liên quan đến công việc.
Làm thế nào biết ở đâu có tin tức? Có phải thường xuyên đi nơi khác lấy tin không? Sau khi vạch trần người ta có thể bị trả thù không? Đối với người bình thường mà nói, đài truyền hình rốt cuộc cũng có mấy phần thần bí.
Mấy vấn đề này tuy ngây thơ, nhưng Trần Nham vẫn trả lời đơn giản.
Bọn họ vừa ăn vừa trò chuyện, bầu không khí coi như hòa hợp.
Đang nói vui vẻ, đột nhiên, Khổng Trân nói xen vào một câu, “Vậy có phải tiền lương của người làm phóng viên các cô rất cao không? Đều rất giàu phải không?”
Tôn Bằng và Cường Tử quay sang nhìn cô ấy.
Ánh sáng màu trắng của bóng đèn huỳnh quang chiếu thẳng xuống, trên mặt Khổng Trân mang nụ cười mỉm có ẩn ý khác nào đó, nhìn Trần Nham.
Cường Tử lén nháy mắt ra hiệu với cô ấy.
Khổng Trân giả vờ như không thấy, nhìn Trần Nham, “Có phải không?”
Trần Nham thoải mái trả lời: “Cũng được, tiền lương phổ thông.”
“Vậy là bao nhiêu? Một tháng năm ngàn không?” Cô ấy truy hỏi.
Cường Tử nhìn Khổng Trân một cái, không nhịn được gắp một miếng sườn chua ngọt vào trong chén cô ấy, “Trân Trân, đừng chỉ nói chuyện phiếm, ăn cơm ăn đồ ăn đi.”
Anh ta dùng đũa chỉ vào đồ ăn nói với Trần Nham, “Phóng viên Trần, cô cũng ăn đi.”
“Không cần khách sáo, gọi tôi là Trần Nham được rồi.”
Cường Tử thấy bầu không khí rơi xuống, lập tức mặt dày nói, “Được, Trần Nham, sau này cô cũng gọi tôi Cường Tử nhé. Bạn của anh Bằng chính là bạn của tôi… Đúng rồi, Trần Nham, năm nay cô bao nhiêu tuổi thế?”
“Tôi 26.” Cô nhìn anh ta, “Còn anh?”
Cường Tử nhếch miệng, “Tôi đã nói trông cô còn nhỏ mà. Tôi 29 rồi.”
Trần Nham khẽ ngước mắt, Tôn Bằng đang cúi đầu ăn cơm.
Ăn cơm xong, bốn người cùng xuống lầu.
Tôn Bằng nói: “Hai đứa dẫn Tôn Phi đi công viên Tân Thành đi, anh đưa Trần Nham về trước.”
Cường Tử nói: “Được, lát nữa gọi điện thoại cho em.”
Khổng Trân nói, “Nếu không thì bọn em đi đưa cùng anh nhé, dù sao thì cũng khá gần mà.”
“Không cần đâu,” Tôn Bằng nhìn Trần Nham, “Đi thôi.”
Khổng Trân nhìn bóng lưng bọn họ rời đi, cả khuôn mặt đều xị xuống.
Cường Tử: “Chúng ta cũng đi thôi.”
Cô ấy lạnh lùng liếc anh ta một cái, đi đến bên cạnh Tôn Phi.
Cường Tử trợn tròn mắt: “Này? Anh chọc giận em à?”
Khổng Trân không nói gì.
Cường Tử hiếm khi có giọng nói không tốt với cô ấy: “Không phải anh nói em Trân Trân à, hôm nay em thật sự không hiểu chuyện gì cả. Vừa rồi trên bàn cơm em như thế là hạ thấp mặt mũi của anh Bằng, em có biết không? Lần đầu gặp mặt đã hỏi người ta có tiền không, khiến người ta xem thường lắm đó, giống như toan tính gì đó của người ta vậy…”
Khổng Trân: “Anh thì biết cái gì.”
Cô ấy kéo tay Tôn Phi, bước nhanh về phía trước.