(Thơ Emily Dickinson - Bản dịch của Trịnh Lữ) Thiên nhiên - bậc nhất Mẹ Hiền Thiên nhiên - bậc nhất Mẹ Hiền, Với Con chỉ một nỗi niềm xót thương Đứa ốm đau - đứa tha hương Lời răn Mẹ vẫn du dương khoan hòa Nơi đồi cao - giữa Rừng xa Kẻ lữ hành có nghe ra những lời Mẹ ngăn đàn sóc mải chơi Nhắc con Chim nọ đang hơi quá nhời.
Như Chiều Hè - Ấm áp trôi Chuyện trò với Mẹ thảnh thơi yên hòa Có Mẹ đâu cũng là Nhà Cả khi ác lặn cũng là bình yên Tiếng Mẹ ngân - lời Phúc Duyên Xua tan sợ hãi tương liên nguyện cầu
Con Dế nhỏ hết lo âu Bông Hoa dại hết u sầu vô danh Khi Đàn Con đã ngủ lành Bấy giờ Mẹ mới đành lòng quay đi Sao trời thắp sáng một khi Trời cao Mẹ lại cúi về nơi đây Vô biên - Tình Mẹ tràn đầy Âu lo lòng mẹ sâu dày còn hơn Khi Ngón Vàng Mẹ đặt Môi Nỗi niềm Im tiếng - Muôn nơi khoan hòa - ------------------------ "Nature the gentlest mother is! " Nature the gentlest mother is, Impatient of no child, The feeblest of the waywardest.
Her admonition mild In forest and the hill
By traveller be heard, Restraining rampant squirrel Or too impetuous bird.
How fair her conversation A summer afternoon, Her household her assembly; And when the sun go down, Her voice among the aisles Incite the timid prayer Of the minutest cricket, The most unworthy flower.
When all the children sleep, She turns as long away As will suffice tolight her lamps, Then bending from the sky With infinite affection An infiniter care, Her golden finger on her lip, Wills silence everywhere.
.