(Tác giả Hoàng Thị Minh Khanh) Không tiếc ngày xanh Tay tôi rồi yếu đường gân Trán tôi sẽ gợn nếp hằn già nua
Mắt tôi ngày mỗi thêm mờ Chân tôi cũng sẽ thẫn thờ! chậm hơn Nhưng tôi không tiếc không buồn Những ngày xanh đẹp trong vườn hoa tươi Vì tôi đã sống cho đời
Hơn là đã sống cho tôi, rất nhiều Tôi không buồn những buổi chiều Vì tôi đã sống rất nhiều ban mai.
.