Sau khi đạt được sự đồng thuận, Cố Hàng và Tống Triết bắt đầu phác thảo một kế hoạch hành động chi tiết. Kế hoạch này phải là tuyệt mật, bởi bất kỳ sự rò rỉ nào cũng có thể khiến cả hai bị loại khỏi hệ thống hoặc thậm chí gặp nguy hiểm.
"Chúng ta cần một cơ chế liên lạc an toàn," Lục Hàng nói. "Không điện thoại di động, không email. Chỉ gặp mặt trực tiếp. Tần suất tối đa là hai lần một tuần, luôn thay đổi địa điểm. Nếu một trong hai người chúng ta không thể xuất hiện mà không có lý do chính đáng, người kia phải ngay lập tức ngưng mọi hoạt động và giả vờ như chưa từng có sự hợp tác nào xảy ra."
Tống Triết gật đầu. "Tôi sẽ sử dụng thông tin của anh để tìm ra bằng chứng vật chất hoặc giao dịch tài chính liên quan đến Vưu Minh và các thành viên khác của Sương Đen. Tôi sẽ tạo một hồ sơ vụ án giả trong hệ thống để che đậy hoạt động điều tra thực sự của mình. Tôi sẽ truy cập hệ thống vào ban đêm hoặc những ngày nghỉ để tránh bị giám sát."
"Tôi sẽ khai thác Lâm Khang," Cố Hàng tiếp lời. "Tôi sẽ tiếp tục bào chữa cho hắn, nhưng đồng thời tôi sẽ yêu cầu hắn cung cấp chi tiết về những người hắn biết trong mạng lưới. Tôi sẽ đóng vai trò là kênh thông tin ngược; mọi động thái của bên công tố sẽ được tôi thông báo cho Lâm Khang, để hắn cảm thấy an toàn và tiết lộ thêm thông tin."
Tống Triết nhíu mày. "Đó là hành vi thông đồng, Cố Hàng. Anh đang vi phạm nghiêm trọng quy tắc nghề nghiệp."
"Nếu tôi không làm vậy, hắn sẽ không bao giờ tin tưởng tôi và sẽ không tiết lộ bất cứ điều gì có thể dẫn chúng ta đến Vưu Minh," Cố Hàng đáp, giọng anh dứt khoát. "Tôi đã nói rồi, tôi không quan tâm đến quy tắc khi đối diện với sự dối trá quy mô này. Anh có thể truy tố tôi sau khi chúng ta hạ bệ Sương Đen."
Sự tàn nhẫn thực tế của Cố Hàng khiến Tống Triết rùng mình, nhưng anh không thể phủ nhận tính hiệu quả của kế hoạch. Anh biết rằng để đối phó với Sương Đen, họ không thể chỉ chơi theo luật.
"Trong hồ sơ vụ án Thiên Định, tôi cần anh tập trung vào Điều khoản Mua bán Ngoại hối với Công ty Vỏ bọc ở Quần đảo Cayman," Cố Hàng chỉ ra. "Đó là công cụ chính của Lâm Khang để rửa tiền. Nếu anh điều tra sâu hơn về chuỗi sở hữu của công ty vỏ bọc đó, anh sẽ tìm thấy một cái tên quen thuộc: Phòng nghiên cứu Pháp lý Độc lập do Vưu Minh thành lập."
"Một Thẩm phán lại sở hữu một Phòng nghiên cứu tư nhân?" Tống Triết thắc mắc.
"Đó là vỏ bọc. Phòng nghiên cứu đó là nơi Vưu Minh nhận 'phí tư vấn' và điều phối các giao dịch hối lộ. Hãy truy cập hồ sơ thuế của nó. Anh sẽ tìm thấy dấu vết tài chính mà Sương Đen đã để lại." Cố Hàng hướng dẫn.
Họ làm việc trong khoảng hai giờ, phác thảo từng bước đi, từng nguy cơ có thể xảy ra. Sự kết hợp giữa khả năng truy vết logic của Tống Triết và sự hiểu biết về thế giới ngầm của Cố Hàng tạo ra một kế hoạch gần như hoàn hảo. Xung đột nghề nghiệp của họ đã tạm thời được gác lại, thay vào đó là sự đồng điệu đáng ngạc nhiên trong việc theo đuổi một mục tiêu chung: phơi bày sự mục nát ở những cấp độ cao nhất. Dưới ánh đèn lờ mờ, ranh giới đối thủ đã dần tan chảy, thay vào đó là sự tin tưởng mới mẻ và mong manh.