MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủ"Công Thức Của Sự Dịu Dàng"Chương 11: BÁNH TART CHANH CHUA THANH CHO NGÀY BẾ TẮC

"Công Thức Của Sự Dịu Dàng"

Chương 11: BÁNH TART CHANH CHUA THANH CHO NGÀY BẾ TẮC

702 từ · ~4 phút đọc

Thứ Hai luôn là một ngày nặng nề đối với những người làm nghề tin tức. Quốc Nam bước vào tiệm khi kim đồng hồ đã điểm 21h, muộn hơn mọi khi. Anh không mang theo máy ảnh, cũng không mang theo nhành hoa nào. Đôi vai anh rũ xuống, và trên gương mặt hiện rõ sự thất vọng xen lẫn bực dọc.

Hôm nay, bài điều tra tâm huyết của anh về những sai phạm tại một khu công nghiệp đã bị tòa soạn đình bản vào phút chót. Lý do đưa ra rất mơ hồ, nhưng anh biết rõ có những thế lực đang cố ngăn cản sự thật.

Linh Đan đang tỉ mẩn gọt vỏ chanh vàng. Cô nhìn sắc mặt anh là hiểu ngay, "cơn bão" lần này không nằm ở quá khứ, mà nằm ở hiện tại.

"Anh muốn một ly sữa mật ong chứ?" cô hỏi khẽ.

"Không, Linh Đan. Đêm nay sữa mật ong là quá ngọt cho một thực tế cay đắng thế này," Nam thở dài, ngồi phịch xuống ghế. "Tôi thấy mình như một kẻ gàn dở. Tôi đuổi theo công lý, còn thế giới thì đuổi theo lợi nhuận. Tôi bị bế tắc rồi."

Linh Đan im lặng. Cô không đưa ra lời khuyên sáo rỗng. Cô quay lại bếp, lấy ra những chiếc vỏ bánh Tart đã nướng chín vàng giòn, sau đó đánh nhuyễn kem chanh từ nước cốt chanh vàng tươi, trứng và một chút bơ lạnh.

Mùi tinh dầu chanh thanh khiết, sắc lạnh tỏa ra, ngay lập tức cắt ngang bầu không khí đặc quánh muộn phiền trong tiệm. Cô đặt trước mặt Nam một chiếc bánh Tart nhỏ, bên trên là lớp kem chanh màu vàng óng và một nhành lá bạc hà xanh mướt.

"Thử đi anh. Đây không phải là sự ôm ấp, đây là sự thức tỉnh."

Quốc Nam cầm chiếc nĩa nhỏ, xẻ một miếng bánh. Vị chua thanh, sắc lẹm của chanh vàng ập đến, khiến anh khẽ rùng mình. Nhưng ngay sau cái chua ấy là vị béo ngậy của bơ và sự ngọt dịu của lớp vỏ bánh giòn tan. Vị chua không làm anh khó chịu, trái lại, nó làm đầu óc anh bớt mụ mị, như một gáo nước lạnh tạt vào giữa trưa hè.

"Chua thật đấy," Nam lẩm bẩm, nhưng tay lại xẻ thêm miếng thứ hai.

"Cuộc đời cũng giống như chiếc bánh này vậy," Linh Đan vừa lau quầy vừa nói. "Có những ngày vị chua sẽ lấn át tất cả. Nhưng nếu không có vị chua đó, chúng ta sẽ chẳng bao giờ thấy vị ngọt sau đó là đáng giá. Sự bế tắc của anh hiện tại chính là vị chua của chanh – nó làm anh nhăn mặt, nhưng nó nhắc anh rằng anh vẫn còn đang chiến đấu cho điều đúng đắn."

Quốc Nam nhìn miếng bánh dở dang trên đĩa. Anh nhận ra mình đã quá chìm đắm vào sự uất ức mà quên mất rằng chính sự phản kháng của tòa soạn lại chứng minh bài viết của anh có giá trị.

"Linh Đan này, cô luôn có cách khiến những thứ khó nuốt trở nên dễ chấp nhận hơn," Nam nhìn cô, ánh mắt đã lấy lại chút tinh anh. "Vị chua này... nó làm tôi thấy tỉnh táo hơn cả cà phê đen."

"Đó là công dụng của chanh mà," cô mỉm cười. "Nó xóa đi những dư vị cũ để anh chuẩn bị cho một bữa tiệc mới. Đêm nay hãy cứ để vị chua này gột rửa sự bế tắc đi. Ngày mai, chúng ta sẽ nghĩ cách để 'vị ngọt' quay trở lại."

Quốc Nam ăn hết chiếc bánh Tart chanh, cảm giác lồng ngực không còn nặng nề như lúc mới vào. Anh lấy cuốn sổ tay ra, bắt đầu gạch dưới những đầu việc cần làm để đưa bài viết lên một nền tảng khác, tự do hơn.

Trong gian bếp nhỏ, mùi hương chanh vẫn còn vương vấn, thanh tao và đầy sức sống. Sự hiện diện của Linh Đan và vị chua thanh của chiếc bánh đã giúp người phóng viên ấy tìm thấy một lối thoát giữa bức tường bế tắc.