Sau khi chính thức được "bạo chúa" đóng dấu chủ quyền, cuộc sống của An Chi có thêm nhiều điều mới mẻ. Lê Tuấn Khải thực thi "Bản thỏa thuận Tình cảm" một cách vô cùng nghiêm túc và có phần máy móc, khiến cô nhiều lần dở khóc dở cười. Anh thực sự gọi điện kiểm tra lịch trình, thực sự xuất hiện bất ngờ ở tiệm bánh để "đưa đón", và thực sự lườm cháy mặt bất kỳ khách hàng nam nào dám đứng gần cô quá một mét.
Sự thay đổi lớn lao này, tất nhiên không thể qua mắt được Vy và hội bạn thân của An Chi.
"Không được, phải ra mắt!" Vy tuyên bố dõng dạc trong buổi tụ tập hàng tháng của hội chị em. "Tụi này phải gặp mặt để xem xem tên 'bạo chúa' nào đã bắt cóc mất 'mặt trời nhỏ' của tụi này. Phải kiểm tra hàng kỹ càng, xem có phải hàng real không hay lại là đồ tồi bọc vỏ đường."
Thế là một buổi "ra mắt" chính thức được ấn định vào tối thứ Bảy, tại một nhà hàng lẩu nướng sân vườn ấm cúng mà hội bạn vẫn thường hay lui tới. An Chi vô cùng lo lắng. Một bên là những cô bạn thân "lầy lội", nói năng không kiêng nể. Một bên là vị chủ tịch tập đoàn lạnh lùng, quen sống trong thế giới của những quy tắc và sự trang trọng. Hai thế giới này va vào nhau, cô không dám tưởng tượng nó sẽ tạo ra một vụ nổ lớn đến mức nào.
Tuấn Khải, lạ thay, lại đồng ý ngay lập tức. Nhưng nếu An Chi lo lắng một, thì anh lại lo lắng mười. Ra mắt bạn bè của bạn gái? Đây là một khái niệm hoàn toàn không có trong từ điển của anh. Anh phải làm gì? Phải nói gì? Anh thậm chí còn nghiêm túc gọi thư ký Lan vào, yêu cầu cô chuẩn bị một bản báo cáo về "Những chủ đề giao tiếp phổ biến trong các buổi gặp gỡ bạn bè thân mật".
Lan, sau khi hết sốc, đã cố gắng giải thích cho vị chủ tịch của mình rằng anh chỉ cần là chính mình và đối xử tốt với An Chi là được. Cô còn tinh ý gạt đi ý định mua một chai rượu vang trị giá trăm triệu làm quà ra mắt của anh, và thay vào đó gợi ý anh nên mua một giỏ trái cây nhập khẩu.
Tối thứ Bảy, tại nhà hàng, An Chi và hội bạn đã có mặt đông đủ. Ngoài Vy ra còn có Thảo, một cô giáo mầm non dịu dàng, và Linh, một nhân viên marketing cá tính. Cả ba đang xì xầm bàn tán thì Tuấn Khải xuất hiện.
Anh mặc một chiếc áo polo màu xám lông chuột và quần kaki, một bộ trang phục đơn giản nhưng vẫn không giấu được khí chất ngời ngời. Anh bước tới, trên tay là giỏ trái cây được gói đẹp mắt, lịch sự cúi đầu chào. "Chào mọi người, tôi là Tuấn Khải, bạn trai của An Chi."
Cả ba cô gái lập tức im bặt. Khí场 của anh quá mạnh.
Buổi "thẩm vấn" bắt đầu. Vy, với vai trò chị cả, là người khai hỏa đầu tiên.
"Chào anh Tuấn Khải," Vy nói, tay khoanh trước ngực. "Tụi tui có vài câu hỏi muốn hỏi anh, mong anh trả lời thật lòng."
"Mời em hỏi." Tuấn Khải đáp, vẻ mặt nghiêm túc như đang trong một phiên tòa.
"Anh làm sao mà quen được An Chi của tụi tui vậy?"
"Tôi bị mất ngủ. Bánh của An Chi là liều thuốc duy nhất có tác dụng. Vì vậy, tôi quyết định phải có được cả 'liều thuốc' và người làm ra nó." Anh trả lời một cách thành thật.
Cả ba cô gái ngơ ngác nhìn nhau. Câu trả lời vừa thực tế lại vừa bá đạo một cách lãng mạn.
"Vậy trong hai người, ai là người tỏ tình trước?" Linh, cô nàng cá tính, hỏi.
Tuấn Khải im lặng một giây, rồi nhìn sang An Chi đang đỏ mặt. "Là tôi. Tôi đã soạn một bản 'Thỏa thuận Quan hệ Tình cảm' và yêu cầu cô ấy ký."
Lần này thì cả ba cô không thể nhịn được cười. "Trời ơi, tỏ tình mà như ký hợp đồng vậy đó hả?"
An Chi chỉ muốn độn thổ.
Buổi nói chuyện dần trở nên thoải mái hơn. Các cô gái nhận ra, người đàn ông này tuy có vẻ ngoài lạnh lùng, cách nói chuyện khô khan, nhưng lại vô cùng chân thành. Mọi câu trả lời của anh, dù ngô nghê, đều cho thấy sự nghiêm túc của anh đối với An Chi.
Điểm quyết định đến vào lúc ăn. Khi nồi lẩu sôi, Tuấn Khải không ăn ngay. Anh lặng lẽ lấy một chiếc bát sạch, nhúng từng miếng thịt bò, bóc từng con tôm, gỡ từng miếng cá, rồi đặt vào đầy bát của An Chi. Anh nhớ cô đã từng nói cô không thích tự mình bóc vỏ hải sản.
Anh làm tất cả những việc đó một cách rất tự nhiên, như một thói quen. Anh không nói một lời nào, chỉ lặng lẽ chăm sóc cho cô.
Hành động nhỏ bé đó đã hoàn toàn chinh phục được "hội chị em". Họ có thể thấy được sự yêu thương và chiều chuộng không cần lời nói của anh.
Khi Thảo, cô giáo mầm non, vô tình làm đổ ly nước, anh cũng nhanh chóng lấy khăn giấy lau cho cô một cách rất ga-lăng, không hề tỏ ra khó chịu.
Buổi ra mắt kết thúc một cách thành công ngoài mong đợi. Khi Tuấn Khải và An Chi ra về, Vy đã kéo tay An Chi lại, thì thầm. "Kiểm tra hàng rồi. Hàng xịn đó. Giữ cho kỹ vào."
Trên đường về, An Chi quay sang cảm ơn anh. "Cảm ơn anh hôm nay đã kiên nhẫn với bạn của em."
Anh chỉ nắm lấy tay cô. "Bạn của em cũng là bạn của anh." Anh dừng lại một chút rồi nói tiếp. "Nhưng lần sau, không cần phải kiểm tra nghiêm ngặt như vậy đâu."
An Chi bật cười. "Bạo chúa" của cô cuối cùng cũng đã được "thông qua kiểm duyệt". Mối quan hệ của họ đã có được sự chúc phúc của những người quan trọng nhất đối với cô. Điều đó khiến cô cảm thấy vô cùng ấm áp và an tâm.