MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCÔNG TY TỨ ĐỔ TƯỜNGChương 4: Làm thân với Tú Ngáo

CÔNG TY TỨ ĐỔ TƯỜNG

Chương 4: Làm thân với Tú Ngáo

382 từ · ~2 phút đọc

Sau cuộc họp KPI kinh điển, Lam quyết định: nếu muốn sống sót ở GĐTĐT, cô phải kết thân bằng được với Tú Ngáo – người duy nhất dường như thấy cái điên là bình thường, còn cái bình thường là lạ thường.

Cô bắt đầu để ý cách Ngáo sống mỗi ngày.
Sáng vào công ty, anh đều làm ba việc bất biến:

Rút một lá bài tarot tại bàn Cô Bảy.

Đặt tay lên ghế đỏ, nhắm mắt 5 giây như… chào sếp tổng bằng sóng não.

Pha cà phê… bằng nước lọc nguội, vì “nước nóng làm rối trí”.


Lam lân la hỏi chuyện trong giờ nghỉ trưa.

“Anh làm ở đây bao lâu rồi?”
“7 năm. Tính từ ngày đầu vào với vai trò… thực tập sinh ẩn danh.”
“Có thật là không ai biết sếp tổng là ai không?”
“Có đấy. Nhưng người biết đều... xin nghỉ sau khi biết.”

Lam chớp mắt. “Vậy tại sao anh vẫn ở đây?”
Ngáo cười, húp mì tôm, vừa nói vừa bấm nút giấu màn hình máy tính – như thể đang chơi game mà sợ bị bắt.
“Anh từng ra đi, rồi quay lại. Ngoài kia quá thực tế. Ở đây ít ra... điên nhưng vui. Mà vui thì còn sống được lâu.”


Cuối buổi chiều, khi mọi người về gần hết, Lam thấy Ngáo ngồi lại. Cô tò mò ghé lại, thấy anh đang… gấp máy bay giấy.
Cô hỏi: “Anh đang làm gì thế?”
Ngáo đáp tỉnh queo: “Viết báo cáo bằng máy bay giấy. Rồi ném vào ‘hộp ý tưởng’ của công ty.”

Lam nhìn về phía hộp giấy ghi chữ “Ý Tưởng Đổi Đời”. Nó là một… thùng mì Hảo Hảo úp ngược, bên trong chứa đầy giấy vụn và một cái dép.

“Em có thể thử. Nhưng nhớ viết theo cú pháp: ‘Nếu em là sếp…’ – như vậy mới hợp gu Vịt Tổng.”

Lam bật cười. Đây là lần đầu tiên trong nhiều tháng cô cười thật – không phải kiểu cười giao tiếp, mà là cười vì… không thể tưởng tượng nổi mình đang sống giữa phim sitcom mà không có kịch bản.


Tối hôm đó, cô viết dòng đầu tiên vào cuốn sổ cá nhân:
“Ngày thứ ba ở công ty Tứ Đổ Tường. Mình bắt đầu hiểu: không phải công ty điên. Mà là mình chưa đủ điên để thích nghi.”