Ông ta không kìm được bước lên mấy bước, chỉ tay vào Lý Quân gầm lên: “Lý Quân, còn không mau thả lục đệ của ta ra! Dám động đến người của nhà họ Tiết ta, ngươi rõ ràng là đang tìm chết!"
Khí thế lạnh lẽo vô tận dâng cao trên người Tiết Thiệu Nghi.
Ông ta nắm chặt nắm đấm, nhìn Tiết Thiệu Nguyên bị hành hạ vô cùng thê thảm, không thể đè nén nổi cơn giận trong lòng, sát ý sục sôi trong cơ thể.
"Thả lục đệ của ngươi?"
Khóe miệng Lý Quân không khỏi nhếch lên một nụ cười, vẫy vẫy tay ra hiệu vị Đường chủ kia mang Tiết Thiệu Nguyên lại đây.
Lúc này, trong mắt Tiết Thiệu Nguyên đã lộ ra vẻ mừng rỡ, cuối cùng ông ta cũng đợi được đại ca đến cứu mình rồi.
Chỉ là khi bị đưa đến trước mặt Lý Quân, ngay lúc ông ta tưởng rằng mình sắp có được tự do thì Lý Quân đột nhiên bóp chặt lấy cổ ông ta.
"Nhà họ Tiết ghê gớm lắm sao? Đắc tội với Lý Quân ta, chỉ có một con đường chết."
Giọng nói lạnh leo của Lý Quan vang lên.
Khoảnh khắc này, tất cả mọi người đều cảm nhận được sát khí vô hình đó.
Đột nhiên, sức mạnh trên tay Lý Quân bộc phát.
“Rắc!"
Đầu của Tiết Thiệu Nguyên đã bị Lý Quân lấy xuống.
Lý Quân tiện tay ném một cái, chiếc đầu đầy máu lăn đến chân gia chủ nhà họ Tiết - Tiết Thiệu Nghi.
"Không phải ngươi muốn ta thả lục đệ của ngươi sao? Giờ ta trả lục đệ của ngươi lại cho ngươi rồi đấy."
Lý Quân cười tủm tỉm nói.
Cảnh tượng này khiến vô số người phải giật mình kinh hãi.
Ngay trước mặt gia chủ nhà họ Tiết mà giết chết đệ đệ của ông ta, Lý Quân này dù đã đi đến đường cùng nhưng vẫn ngang ngược như vậy!
Đúng là sự điên cuồng ngấm vào tận xương tủy.
Lúc này, con mắt Tiết Thiệu Nghi đã đỏ rực, ông ta giận dữ gầm lên: "Tiểu tử, ta phải giết ngươi!"
Sát khí trên người bùng nổ, ông ta định lao vào Lý Quân.
Lý Quân vẻ mặt khinh thường, hạng phế vật này hắn tiện tay là có thể lấy mạng bất cứ lúc nào.
Tuy nhiên, chưa chờ Tiết Thiệu Nghi lao tới, Tiêu Phong vốn vẫn lạnh lùng quan sát nãy giờ đã lên tiếng: "Ngươi lui xuống trước đi."
Tiêu Phong không muốn lãng phí thời gian, bởi vì hắn ta biết Tiết Thiệu Nghi ra tay cũng chỉ là nộp mạng.
Lúc này, Tiêu Phong lạnh lùng nhìn chằm chằm Lý Quân, sát khí trên người càng lúc càng nồng đậm.
Đến cuối cùng, nó khiến cả đỉnh nui noi lên cuồng phong, khí tức giết chóc lạnh lẽo trên người hắn ta lan tỏa khắp nơi.
Chính la tieu tử nay đa giet Trương Chỉ Lan, mà Trương Chỉ Lan lại là hồng nhan tri kỷ của hắn ta.
"Tiêu Phong đại nhân sắp ra tay rồi sao? Tiếc là Lý Quân quá yếu, e rằng trận chiến sẽ kết thúc trong vài phút thôi."
"Năm đó Triệu Nhất Kiếm sát phạt lên tận mây xanh là nhờ thực lực Thần Cảnh tầng chín, Lý Quân này vẫn còn kém xa lắm."
Lúc này, sát ý trên người Tiêu Phong đã đẩy lên đỉnh điểm, trong đôi mắt chỉ còn lại sự lạnh lùng vô tận.
"Thứ kiến hôi như ngươi cũng dám giết hồng nhan tri kỷ của ta. Bất kể ngươi có bài tẩy gì, hôm nay ta đều muốn ngươi phải chết."
Tiêu Phong cất lời, mang theo tư thái của kẻ chúa tể tất cả.