Kiếm thế càng lúc càng mạnh, muốn xé xác Tiêu Phong thành từng mảnh nhỏ.
Trong cơn nguy cấp, Tiêu Phong không màng tất cả, vung tay ném ra hai mươi bốn viên châu tử.
Lý Quân bắt đầu phản kích.
Lúc này, hắn tay cầm thanh kiếm do hình bóng Chân Long hóa thành, tựa như một vị kiếm tiên tuyệt thế.
"Hắn thực sự có thể phá tan đòn tấn công của Tiêu Phong sao?"
Ngay dưới sự chú ý của vạn người, thanh kiếm trong tay Lý Quân vung lên, từng đạo long ảnh gầm thét trên thân kiếm.
Kiếm ý không ngừng thăng hoa.
Lý Quân điều khiển Long kiếm, kiếm quang khổng lồ đâm xuyên thiên địa, cả người hắn như hòa làm một với kiếm.
Hắn đứng trên chín tầng trời, nhìn xuống Tiêu Phong, đôi mắt tràn đầy vẻ lãnh đạm và sát khí.
Khắc tiếp theo, toàn bộ sức mạnh đều hội tụ vào nhát kiếm này, một giọng nói lạnh lùng đến cực điểm truyền xuống từ cửu thiên:
"Khai Thiên Cửu Kiếm thức thứ năm: Vẫn Tinh."
Giọng nói băng lãnh mang theo uy nghiêm cực đại, hòa lẫn với khí thế vô song lúc này, cuồn cuộn như sấm rền.
No khien tam than moi nguoi khong khoi chan đong, đong thoi nen mạnh vao trái tim của Tiêu Phong.
Sức mạnh mà Lý Quân thể hiện ra khiến trong lòng Tiêu Phong dấy lên một nỗi bất an cực độ, như thể có điều gì đó chẳng lành sắp xảy ra.
“Ầm rầm!"
Cuối cùng, theo lời Lý Quân vừa dứt, kiếm quang từ chín tầng trời trút xuống, nơi nó đi qua hư không vỡ vụn, khí lãng cuộn trào.
Kiếm thế do Tiêu Phong tạo ra bị chém đôi ngay từ chính giữa.
"Chết đi cho ta!" Lý Quân giận dữ hét lên.
Khoảnh khắc này, giữa đất trời chỉ còn lại đạo kiếm mang chói mắt kia là duy nhất.
Cuồng phong quét qua, kiếm khí gầm vang.
Khai Thiên Cửu Kiếm thức thứ năm bộc phát hoàn toàn, kiếm ý rơi xuống như những vì tinh tú tàn lụi.
Khiến giang hải đảo lộn, trời đất quay cuồng.
Kiếm thế của Tiêu Phong gần như vỡ tan trong nháy mắt.
Thanh phong bạo kiếm do hắn ta ngưng tụ bị chém thành hai đoạn.
Không chỉ có vậy, thanh kiếm trong tay hắn ta cũng nứt ra một khe hở.
Kiếm khí đánh xuống như vạn trượng nước biển dội tới, ngay lập tức nhấn chìm Tiêu Phong.
Kiếm thế khủng khiếp này trực tiếp đánh văng cơ thể Tiêu Phong xuống mặt đất.
Kiếm thế càng lúc càng mạnh, muốn xé xác Tiêu Phong thành từng mảnh nhỏ.
Trong cơn nguy cấp, Tiêu Phong không màng tất cả, vung tay ném ra hai mươi bốn viên châu tử.
Hai mươi bốn viên châu tử đó hình thành một đồ án huyền diệu trước mặt Tiêu Phong, tỏa ra ánh sáng rực rỡ.
Tiêu Phong đã khám phá vô số di tích, thủ đoạn bảo mạng nhiều không kể xiết. Ngay khi hai mươi bốn viên châu tử xuất hiện, han ta lại liên tiếp tế ra thêm bảy tám kiện vũ khí để bao bọc quanh thân.
Cả đời Tiêu Phong chưa bao giờ nhục nhã như thế này, vì để giữ mạng mà phải tự biến mình thành một cái mai rùa.
Một tên tiểu tử đến từ Chư Thánh Địa lại có thể khiến hắn ta chật vật đến mức này.
"Đây chắc chắn là đòn mạnh nhất của tiểu tử đó, chỉ cần chặn được, sẽ đến lúc ta phản công." Tiêu Phong căm hận nghĩ thầm.
Nhát kiếm này uy lực quá mạnh, mang lại cho hắn ta mối đe dọa cực lớn.
“Oành!"
Khắc sau, kiếm thế vô tan dội thang lên hai mươi bốn viên châu tử.
Hai mưoi bốn viên châu tử đó tham chí không tru nổi một giay đã liên tiếp nổ tung, hóa thành tro bụi.
Kế đó, kiếm thế không hề giảm sút, đập tan liên tiếp tám tầng phòng ngự của Tiêu Phong, oanh kích thẳng vào lồng ngực hắn ta.
“Bành!"
Thân xác Tiêu Phong từ trên không trung rơi xuống, nện xuống mặt đất.
Dưới sự oanh kích của năng lượng, đại địa chấn động, một hố sâu nổ ra, đất đá văng tung tóe.
Tiêu Phong thế mà lại bại rồi!
Khoảnh khắc này, thiên địa rơi vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng cuồng phong rít gào không dứt.
Trên bầu trời, Lý Quân cầm kiếm đứng sừng sững.
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!