Khi phân thân của Trương Nhược Hư bị đánh tan, trên đỉnh núi hoàn toàn chìm vào tĩnh lặng.
Ai có thể ngờ rằng phân thân của một vị đầu sỏ chí tôn giáng lâm mà lại bị Lý Quân hủy diệt cơ chứ!
Lý Quân này cũng quá mạnh bạo rồi!
Sự im lặng kéo dài suốt nửa phút đồng hồ, sau đó trên đỉnh núi mới bùng lên một trận xôn xao kinh hoàng.
Còn Tiêu Phong đang ngã gục bên cạnh tế đàn thì mặt cắt không còn giọt máu, sợ hãi tột độ.
Nào ai ngờ được, một thiếu chủ nhà họ Tiêu như hắn ta mà hôm nay lại phải bỏ mạng tại nơi này.
An Đông, Vu Hàm cùng đám người nhà họ Tiết lại càng không ngừng run rẩy.
Lý Quân từng bước một tiến về phía Tiêu Phong.
"Chết tiệt!"
Tiêu Phong chật vật bò dậy từ dưới đất.
Lúc này Lý Quân đã đi tới trước mặt hắn ta, thanh kiếm trong tay vẫn chưa tan biến mà trực tiếp gác ngang cổ Tiêu Phong.
"Giờ ngươi đã biết ai mới là kiến hôi chưa?"
Lý Quân lên tiếng, giọng nói tràn đầy vẻ chế nhạo.
Nghe thấy lời này, lòng Tiêu Phong dù không cam tâm, nhưng kẻ thắng làm vua kẻ thua làm giặc, trước mặt Lý Quân, mọi sự kiêu ngạo và tự tin của hắn ta đều bị đập tan tành.
"Lý Quân, ta chấp nhận thua trong tay ngươi. Muốn chém muốn giết tùy ngươi, nhưng hôm nay ngươi có thể giết ta, ngày mai Trương Nhược Hư và cả nhà họ Tiêu đều sẽ báo thù cho ta."
"Dù là nha họ Trương hay nha họ Tiêu thì đều la những gia toc sieu cap ở Tiểu Ngọc Kinh. Những gì ngươi đối mặt hôm nay chỉ là một phân thân của Trương Nhược Hư, nếu đối mặt với bản thể của ông ta, ngươi mới hiểu thế nào là sự khủng khiếp của một vị đầu sỏ chí tôn thực thụ."
Nghe vậy, trong mắt Lý Quân thoáng hiện lên chút hứng thú.
"Tiêu Phong, dù sao ngươi cũng là kẻ sắp chết, nói ta nghe xem, Tiểu Ngọc Kinh rốt cuộc là nơi như thế nào?"
Tiêu Phong nghe xong thì thoáng ngẩn người.
"Ngưoi tham chí con không biết Tieu Ngọc Kinh là gì, hèn gì không biết sợ hãi. Sự tồn tại của Tiểu Ngọc Kinh không phải bí mật, nói cho ngươi biết cũng chẳng sao."
"Tiểu Ngọc Kinh là một khoảng không gian nằm giữa Chư Thánh địa và Thượng giới. Từ vạn năm trước, Chư Thánh địa và Thượng giới vốn là hai thế giới hoàn toàn độc lập."
'Cho đến khi một trận đại chiến nổ ra làm thông suốt hai thế giới này, người ta phát hiện ra giữa hai thế giới có một tiểu thế giới, chính là Tiểu Ngọc Kinh."
"Trong Tiểu Ngọc Kinh vốn không có người tu luyện, sau này có mấy vị cường giả chán ghét tranh đấu ở Thượng giới nên đã tìm đến Tiểu Ngọc Kinh ẩn cư, dần dần phát triển lên thành Tiểu Ngọc Kinh như ngày nay. Có thể nói, Tiểu Ngọc Kinh cũng là một phần của Thượng giới."
"Vậy trong Thượng giới gồm những thế lực nào?" Lý Quân không nhịn được hỏi.
Thú thật, người ở Chư Thánh địa hiểu biết về Thượng giới vốn không nhiều, nhưng Tiêu Phong liên hệ mật thiết với Thượng giới nên chắc chắn biết rõ cục diện ở đó.
Chỉ là nghe xong câu này, Tiêu Phong lại nở nụ cười lạnh lùng: "Tại sao ta phải nói cho ngươi biết?"
"Ngươi ... "
Lý Quân nhất thời nghẹn lời, sau đó cũng lạnh lùng cười theo.
"Đúng vậy, ngươi quả thực không cần thiết phải nói cho ta biết những chuyện này. Nhưng ngươi đã không muốn nói nhiều thì sống cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa."
Dứt lời, kiếm quang trong tay bỗng nhiên bùng nổ.
"Phập!"
Thanh kiếm xuyên thủng lồng ngực Tiêu Phong.
Kiếm quang tàn bạo không ngừng phá hủy sinh cơ của Tiêu Phong.
Vài phút sau, cơ thể Tiêu Phong hoàn toàn đổ gục, một giọt thần huyết bị Lý Quân thu vào lòng bàn tay.
Năng lượng chứa trong giọt thần huyết đó còn kinh khủng hơn cả của Trương Chỉ Lan.
Ở phía bên kia, trên đỉnh núi.
Nhiều người sợ hãi đến mức toàn thân run cầm cập.
"Giết Thần rồi."
"Lý Quân này thật sự một kiếm giết chết Tiêu Phong, chuyện này mẹ nó quá đáng sợ rồi."
Dẫu trước đó Lý Quân đã phô diễn thực lực có thể giết Thần, nhưng khi hắn thực sự giet chết Tiêu Phong, nhiều người vẫn cảm thấy thế giới như sụp đổ.