"Gia chủ nhà họ Tiêu - Tiêu Lân hóa ra đã đến!”
Trương Nhược Hư đang cơn lôi đình nghe thấy tiếng nói thì gương mặt thoáng sững sờ, sau đó hừ lạnh: "Đến đúng lúc lắm, mời Tiêu gia chủ vào."
Trương Nhược Hư nén bớt cơn giận, ngồi xuống ghế.
Rất nhanh sau đó, Tiêu Lân đã được nghênh đón vào trong.
“Tại hạ vừa đi dạo một vòng ở phía Đông về, đi ngang qua nhà họ Trương nên đặc biệt ghé vào xin chén nước uống."
“Chưa nói đến hai nhà chúng ta là thế giao, Phong nhi và Chỉ Lan lại càng là thanh mai trúc mã, ta thấy quan hệ của hai đứa tốt lắm đấy!"
Nghe thấy lời này, sắc mặt Trương Nhược Hư lại càng khó coi thêm mấy phần, nói: “Đúng vậy, nếu không phải quan hệ tốt thì nữ nhi của ta cũng không đến mức theo Tiêu Phong đến Chư Thánh địa mà mất mạng.”
“Cái gì?”
Nghe vậy, sắc mặt Tiêu Lân biến đổi.
"Nhược Hư huynh, huynh không nói đùa đấy chứ? Chỉ Lan chất nữ thực sự đã xảy ra chuyện?"
“Ngươi nghĩ ta sẽ lấy mạng sống của nữ nhi mình ra làm trò đùa sao?"
Trương Nhược Hư hừ lạnh một tiếng.
Tiêu Lân lập tức lộ ra vẻ đau thương.
"Chỉ Lan chất nữ là một nữ tử tốt như thế, vậy mà lại gặp chuyện, đúng là ông trời không công bằng! Tất cả cũng tại thằng nghịch tử nhà ta, đợi nó trở về Tiểu Ngọc Kinh, ta nhất định sẽ dạy dỗ nó một trận nên thân."
Nghe lời này, trên mặt Trương Nhược Hư hiện lên vẻ mỉa mai.
“Không cần đợi nó về đâu, nếu không đoán sai thì bây giờ chắc nó cũng đã chết ở Chư Thánh địa rồi."
“Cái gì?”
Biểu cảm trên mặt Tiêu Lân lập tức đông cứng lại, ông ta trừng mắt nhìn chằm chằm Trương Nhược Hư.
"Nhược Hư huynh à, huynh đừng có nói xẳng nói bậy."
Rõ ràng nỗi bi thương vừa rồi chỉ là giả tạo, nghe thấy chuyện của nhi tử, Tiêu Lân mới thực sự đau lòng.
"Ta không hề nói xằng bậy, trước khi phân thân của ta rời khỏi Chư Thánh địa, Tiêu Phong đã mất khả năng chiến đấu, với sự tàn nhẫn của tên tiểu tử kia, Tiêu Phong chắc chắn phải chết."
"Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?"
Tiêu Lân không còn giữ được sự bình tĩnh nữa.
Trưong Nhược Hu kể lại đầu đuoi sự việc ở Chu Thánh địa một lượt, Tiêu Lân nghe xong đã hoàn toàn ngã quỵ xuống ghế.
“Chết tiệt, chết tiệt! Nhi tử của ta ưu tú như vậy, lại chết dưới tay một con kiến hôi ở Chư Thánh địa, ta nhất định phải băm vằn hắn ra thành muôn mảnh."
Gương mặt Tiêu Lân gần như biến dạng, hung tợn vô cùng.
Rất nhanh sau đó ông ta ngẩng đầu lên, trong mắt loé lên tia sáng hận thù, nói: "Nhi tử của ta không thể chết vô ích như vậy, ta sẽ đích thân đến Chư Thánh địa báo thù cho nó.”
Nghe vậy, Trương Nhược Hư lắc đầu: "Vô dụng thôi, phân thân của ta giáng lâm xuống Chư Thánh địa đã là sức mạnh lớn nhất có thể hạ xuống đó, vậy mà vẫn không địch lại Lý Quân. Cho dù bản thể của ngươi có hạ giới thì thực lực cũng bị áp chế xuống Thần Cảnh tầng chín, mà Thần Cảnh tầng chín đi tìm Lý Quân thì chỉ có nộp mạng."
“Vậy phải làm sao?"
Tiêu Lân nắm chặt nắm đấm, cơn giận ngút trời không biết trút vào đâu.
"Ta vừa rồi đã suy nghĩ kỹ rồi, du Lý Quan kia co mạnh đến đau, hắn có thể giết một người Thần Cảnh tầng chín, nhưng liệu hắn có giết nổi mười người không?”
"Ta dự định tuyển chọn muoi ngưoi Than Cảnh tang chín từ trong tộc tiến về Chư Thánh địa, nhất định có thể tiêu diệt Lý Quân."
“Tính cả ta nữa, nhà họ Tiêu ta cũng cử mười người đi, tổng cộng là hai mươi người, dù Lý Quân có mạnh thế nào cũng chắc chắn phải chết." Tiêu Lân nói.
"Được, cứ quyết định như vậy đi."
Trương Nhược Hư gật đầu.
“Chỉ là hạ giới xuống Chư Thánh địa cũng cần trả cái giá không nhỏ, cần phải chuẩn bị trước một thời gian ... "
...
Tại Chư Thánh địa, bên trong tiểu không gian.
Lý Quân lấy ra thần huyết thu được lần này.
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!