Ngay khi xuất hiện, ba người lập tức nhìn thấy Lý Quân đang đứng đó, tay cầm trường thương lừng lững.
Đặc biệt là sát ý trên người Lý Quân không hề che giấu, khiến họ nhận ra ngay đối phương dường như đang chủ động đợi mình.
"Tin tức bị rò rỉ sao?"
Ba người liếc nhìn nhau, trong mắt thoáng hiện vẻ chấn động nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
Tiêu Thắng bước lên một bước, lạnh giọng hỏi: "Ngươi là kẻ nào?"
Dứt lời, Tiêu Dương và Tiêu Thông đứng bên cạnh cũng đồng thời tản ra, áp sát bao vây Lý Quân. Cùng là người nhà họ Tiêu, họ phối hợp cực kỳ ăn ý, lại tinh thông trận pháp hợp kích. Chỉ cần trận pháp thành hình, thực lực của cả ba sẽ kết nối làm một, bộc phát ra sức mạnh tăng gấp bội phần.
Thế nhưng, lời của Tiêu Thắng vừa dứt ...
Vút!
Một tiếng xé gió chói tai vang lên, không khí trực tiếp bị xé toạc. Một ngọn trường thương mang theo kình khí sắc lẹm lao thẳng về phía Tiêu Thắng. Ở đuôi thương còn kéo theo một luồng khí lãng cuồn cuộn.
Tiêu Thắng vung bảo kiếm trong tay định ngăn cản.
Choảng!
Một tiếng động giòn giã vang lên.
Thanh bảo kiếm trực tiếp bị đánh gãy làm đôi.
Ngọn thương thế không giảm, đâm xuyên qua người Tiêu Thắng, đóng chặt gã ta xuống mặt đất.
Mặt đất bị oanh tạc thành một hố sâu, đất đá văng tung tóe, máu tươi dọc theo thân thương chảy xuống nền đất.
Đôi mắt Tiêu Thắng trợn trừng, đã hoàn toàn tắt thở.
Nhất kích tất sát!
Lý Quân một thương đâm chết Tiêu Thắng, sau đó thong thả bước đến trước xác gã ta, nắm lấy đuôi thương, khẽ "hừ" một tiếng rồi rút Liệt Sơn Thương ra.
Trên thân thương máu vẫn còn nhỏ giọt tí tách.
Hắn đưa ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía hai người Tiêu Dương và Tiêu Thông còn lại.
Ánh mắt ấy sâu thắm và lạnh lẽo tựa như băng tuyết dưới cửu u.
Bình thản! Thờ ơ! Và lạnh thấu xương!
Một cường giả Thần Cảnh tầng chín lại bị Lý Quân giết chết chỉ bằng một thương như thế.
Tiêu Dương và Tiêu Thông không tự chủ được mà lùi lại vài bước, chỉ cảm thấy da gà nổi khắp người, lòng tràn ngập hơi lạnh.
Thực lực của Tiêu Thắng còn mạnh hơn hai người bọn họ một chút, vậy mà không đỡ nổi một chiêu của Lý Quân thì hai người bọn họ dù có liên thủ e rng cũng chẳng thay đổi được gì.
Trong bụi rậm, đôi mắt Ngụy Tinh Hà tràn đầy vẻ kinh hoàng.
Lý Quân chỉ dùng một chiêu đã giết chết một Thần Cảnh tầng chín, cái quái thai này từ đâu ra vậy!
Tin tức mà ông ta nghe ngóng được đâu có nói Lý Quân mạnh đến mức này!
Tê dại! Ngụy Tinh Hà thực sự cảm thấy da đầu mình tê dại rồi!
Hàn Nguyệt cung chủ ở đằng xa cũng không kìm được mà lau mồ hôi lạnh trên trán.
Thực lực của Lý Quân quá đỗi khủng khiếp.
Nghĩ lại lúc ở đại sảnh mình còn dám đắc tội hắn, nếu Lý Quân muốn giết mình, e rằng chỉ cần một cái tát là đủ để biến mình thành vũng máu.