La Ngũ Si giận tím mặt.
"Tiểu tử, ngươi đang tìm chết!"
Vừa dứt lời, một luồng kiếm ý bùng nổ, chém thầng về phía Lý Quân.
Kiếm khí cuồng nộ, long trời lở đất giống như thể muốn chẻ đôi bầu trời.
Đối mặt với nhát kiếm đang chém xuống, trong tay Lý Quân xuất hiện thương Liệt Sơn, cây thương quét ngang giải phóng luồng ánh sáng đỏ rực và tiếng rồng gầm.
“Âm."
Năng lượng va chạm, kiếm ý trực tiếp bị xé rách.
Cơ thể La Ngũ Si cũng bị chấn động lùi về sau mấy bước.
Lúc này, năm cường giả nhà họ La vừa mới bò dậy đều im lặng.
Bản thân La Ngũ Si cũng không thể tin nổi.
Sao có thể?
Chiêu này của ông ta có thể sánh ngang với cờng gia Than Cảnh tang thứ mười, vay mà lại bị đối phương phá tan, hơn nữa ông ta còn rơi vào thế yếu.
“Kiếm đạo của ông rất bình thường."
Lý Quân thở dài một tiếng rồi lao lên.
Từng bước chân giẫm xuống khiến cả ngọn núi khẽ rung chuyển.
Hẳn bước mười tám bước, khí thế đạt đến đỉnh điểm, hẳn phóng cây thương về phía La Ngũ Si.
Tiếng thương vang dội mang theo cơn gió bão.
Thấy Lý Quân ra đòn, La Ngũ Si giơ kiếm đỡ theo bản năng, thanh bảo kiếm của ông ta cong lại, La Ngũ Si bị hất bay ra ngoài.
Chưa kịp tiếp đất, Lý Quân đã áp sát, trường thương vung lên rồi nện mạnh xuống.
“Rầm."
Cơ thể La Ngũ Si rơi xuống.
Lý Quân lại đạp đất bay lên.
Không đợi cơ thể La Ngũ Si chạm đất, trường thương hóa thành một tia sáng đỏ từ trên trời giáng xuống.
“Phập."
Cây thương xuyên thẳng qua ngực La Ngũ Si rồi đâm thẳng xuống mặt đất.
"Âm."
Mặt đất bị nổ thành một cái hố, đất đá bay tứ tung, bụi mù mịt, tất cả mọi người đều nhìn chẳm chẳm vào trận chiến.