Nhìn thấy Nguy Tinh Hà và Lý Quân, nàng ta trợn tròn mắt.
Thấy Lý Quân có vẻ trẻ hơn, đối phương chạy thẳng tới ôm chầm lấy hằn.
“Công tử, xin hãy cứu người ta, có người muốn giết ta, chỉ cần huynh chịu cứu ta, bảo ta làm gì cũng được."
Vẻ mặt nữ tử vô cùng đáng thương.
Thế nhưng, nàng ta bị Lý Quân đẩy mạnh: “Tránh xa ta ra một chút, với lại ta không thích nữ nhân ngực nhỏ."
Nghe vậy, nữ tử kia chợt sững người.
Còn có loại đàn ông tuyệt tình như vậy à?
Nàng ta cần chặt môi, gương mặt vừa tức giận vừa xấu hổ.
Đúng lúc này, phía xa truyền tới tiếng xé gió.
Đám người đuổi theo nàng ta sắp tới nơi.
Nữ tử nghiến răng moc ta mot mảnh vo mau đen: “Chỉ cần ngưoi chịu cứu ta, bao vật này sẽ thuộc về ngươi."
Khoảnh khắc nhìn thấy mảnh vỡ, ánh mắt Lý Quân loe lên.
Khí tức gần như giống hệt với Kiếm Thạch mà sư phụ Triệu Nhất Kiếm đã cho hắn.
Sư phụ đã nói Kiếm Thạch đó là mảnh vỡ của một thanh bảo kiếm, cho đến nay, Lý Quân vẫn chưa thể lĩnh ngộ hết được kiếm ý vô cực mà nó chứa đựng.
“Được."
Lý Quân cướp lấy Kiếm Thạch từ tay nữ tử: “Đứng ra sau lưng ta."
Mặc dù không chắc chần Lý Quân có thể cứu được mình hay không, nhưng hiện tại cũng không còn cách nào khác.
Nàng bị thương nặng, không thể nào trốn thoát nên chỉ có thể ngoan ngoãn co rúm ra sau lưng Lý Quân.
Lúc này, năm bóng người đã tới gần, dẫn đầu là một lão giả, số còn lại đều là người trẻ
tuổi.
Lão giả lạnh lùng nhìn Lý Quân: “Tiểu tử cút ngay, chuyện này không liên quan gì tới ngươi."
"Nếu chúng ta nhất định muốn quản thì sao?"
Giọng nói lạnh lùng của Ngụy Tinh Hà vang lên.
Ông ta muốn bám chặt đùi Lý Quân thì đương nhiên phải chứng minh được giá trị, đây chính là lúc để ông ta thể hiện.
Ngụy Tinh Hà bước ra, khí tức cường giả cảnh giới Thần Cảnh tang thứ chín cũng bộc
lộ.
Lao giả híp mat tỏ ra chút kiêng dè.
Đang do dự có nên ra tay hay không thì phía xa vọng đến tiếng xé gió.
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!