Trên đài, gương mặt La Uẩn trở nên méo mó vì giận dữ: “Tiểu tử, ta không biết ngươi là người của gia tộc nào, thực lực của ngươi quả thật năm ngoài dự đoán của ta, nhưng ta sẽ không nương tay nữa, ngươi sẽ phải sợ hãi, ngươi không còn cơ hội nào nữa đâu."
Khí tức trên người La Uẩn không ngừng tăng vọt, lửa giận ngút trời đang lan ra.
Nghe La Uẩn nói vậy, trên mặt Lý Quân lại vô cùng thản nhiên.
"Ta cứ đứng đây, xem ông làm thế nào để khiến ta run sợ?"
"Đi chết đi."
La Uẩn xòe năm ngón tay, một thanh bảo kiếm ngưng tụ thành hình.
Bảo kiếm xuất hiện, sát ý vô tận quét tới tạo thành một cơn bão.
Thiên La kiếm pháp là gốc rễ của nhà họ La, La Uẩn vừa mới tham ngộ đến tầng thứ mười của Thiên La kiếm pháp, mặc dù chưa hoàn toàn lĩnh ngộ, nhưng một khi thi triển thì uy lực của nó cũng rất khủng khiếp.
Dù Lý Quân mạnh nhưng La Uẩn có niềm tin xoay chuyển tình thế, lão ta muốn nghiền nát tên tiểu tử này.
"Âm."
Kiếm quang trong ta La Uẩn hóa thành một tia sáng sắc bén rồi lao về phía Lý Quân.
Gương mặt Lý Quân không chút biểu cảm, từng long ảnh bay lượn quanh người hằn, Lý Quân xòe năm ngón tay tiếp đón kiếm quang đang lao tới.
Chân Long quấn quanh cánh tay hắn rồi lao ra ngoài.
Kiếm quang không ngừng xoay tròn, va chạm với lòng bàn tay Lý Quân.
Nhưng dù cho kiếm quang có rực rỡ đến đâu, thì vẫn không thể xuyên thủng lòng bàn tay đối phương.
Ngay sau đó, sức mạnh Chân Long trên người Lý Quân bộc phát.
“Âm.”
Một con Chúc Long xuất hiện, mở mắt là ban ngày, nham mắt là ban đêm, giua luc sáng tối giao thoa, kiếm quang đó lập tức bị nghiền nát.
“Rầm."
Khoảnh khắc kiếm quang vỡ tan, La Uẩn lui về sau mấy bước.
Lý Quân cường thế xông lên, năng lượng sấm sét bao phủ La Uẩn.
Tất cả mọi người xung quanh lôi đài đều đổ mồ hôi lạnh.
La Uan tung hết chiêu mạnh cua bản thân nhưng van bị ap chế, neu cứ tiếp tục, La Uẩn rất có thể sẽ bỏ mạng trên lôi đài!
Người thanh niên này quá khủng bố!
Rốt cuộc hẳn ta có lai lịch thế nào?
“Âmầm."
Bị sấm sét tấn công, La Uẩn không ngừng lùi về sau, còn liên tục phun ra máu, trong lòng đã vô cùng kinh hoàng.
Không kịp nghĩ nhiều, khí tức trên người lão đột nhiên dâng lên cuon cuộn, từng luồng khí tức quỷ trị tràn ra.
Trước mặt lão ngưng tụ thành một thanh bảo kiếm màu đen tỏa ra ánh sáng kỳ dị.
Thấy khí tức này xuất hiện, cả năm người trên ghế trọng tài đều thay đổi sắc mặt.
“La Uẩn lại dùng tới Thiên La bí pháp của nhà họ La, loại bí pháp này gây hại rất lớn cho cơ thể, sau khi sử dụng sẽ tổn thương đến căn cơ, tu vi có thể không tăng lên được nữa.”
Lúc này, tất cả mọi người đều cảm nhận được sự khốc liệt của trận chiến.
"Thanh kiếm đen đó thật đáng sợ, đứng từ xa cũng thấy rợn người."
“Đây là bí pháp, có thể ép La Uẩn dùng tới bí pháp, tên tiểu tử này thật là đáng sợ."
"Thế hệ trẻ so tài, vậy mà lại xuất hiện một tên yêu nghiệt như vậy."
"Ngay cả cường giả thế hệ trước cũng bị hắn ép đến mức này, thế hệ trẻ ai dám tranh với hẳn?"
Trong lòng nhiều người đã cảm thấy thất bại.
Dù kết quả trận chiến này ra sao, Lý Vô Địch giống như một ngọn núi lớn đè nặng trong lòng họ, không thể nào vượt qua.
Năm đó nhà họ Tiêu có Tiêu Phong, ép cả thế hệ trẻ phải cúi đầu, nay lại xuất hiện thêm một thanh niên như thế.
Tia nghiêm túc hiếm hoi xuất hiện trong mắt Lý Quân.
Một Thần Cảnh tầng thứ mười liều mạng thi triển chiêu thức chắc chẳn sẽ không tam thường.
Đương nhiên, dù đối phương có bí pháp cũng không thể uy hiếp được Lý Quân.
"Tiểu súc sinh, ngươi ép ta dùng bí pháp, sau này tu vi võ đạo của ta khó có thể tiến thêm, không nghiền xác ngươi thành nghìn mảnh thì khó giải mối hận trong lòng ta.”
La Uẩn giận dữ quát lớn, thanh bảo kiếm đen hóa thành một vệt sáng cách mười trượng chém về phía Lý Quân.
Cả ngọn núi rung chuyển, khiến nhiều người đứng không vững.
Uy thế không tầm thường.
“Chiêu này quả thật rất mạnh. Tu luyện đến Thần Cảnh tầng thứ mười cũng không dễ dàng gì, ta sẽ cho ông đủ sự tôn trọng.
Lý Quân lên tiếng.
A Tị đao xuất hiện trong tay hằn.
Khoảnh khắc A Tị Đao xuất hiện, phía sau Lý Quân hiện ra dị tượng núi thây biển máu.
Hơn nữa còn mang theo khí tức của luyện ngục phủ xuống nhân gian.
"Tiểu tử, chết tới nơi còn ngông cuồng."