MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCực Phẩm Chiến Long - Lý QuânChương 2203: Giận tới run người

Cực Phẩm Chiến Long - Lý Quân

Chương 2203: Giận tới run người

571 từ · ~3 phút đọc

Trên mặt lão giả xanh đỏ đan xen, lửa giận bùng lên.

Giận tới run người.

Lão giả tức điên. Lão vốn tưởng Lý Quân sẽ nể mặt mình, không ngờ hẳn ta không những không cho lão mặt mũi, lại còn dám làm nhục ông trước công chúng.

Thật sự không thể chịu nổi.

Ánh mắt nhiều người xung quanh trở nên phức tạp.

Từ khi Lý Quân nói sẽ những lời đó thì cũng có nghĩa là hai người đã kết thù.

Đôi khi, giữa người tu luyện với nhau chỉ vì một chút không tôn trọng đã có thể rút đao chém đối phương, Lý Quân đây là ngang nhiên giẫm nát mặt người khác xuống đất.

"Sao nào, ông định ra tay với ta à?"

Khóe miệng Lý Quân nhếch lên, hẳn không ngại giết thêm một người, hơn nữa còn là một Thần Cảnh tầng thứ mười, đại bổ đấy!

Nghe Lý Quân nói vậy, lão giả lúc này mới nhớ tới cảnh Lý Quân dùng đao chém La

Uẩn.

Thực lực của La Uẩn còn mạnh hơn mình một chút mà còn bị Lý Quân chém, bây giờ ra tay cũng chỉ là tìm chết.

Nhưng trước mặt nhiều người thế này, nếu nuốt cục tức này thì sao lão có thể gặp người khác nữa? Mặt mũi biết để vào đâu?

Hít một hơi thật sâu, ánh mắt lão giả nhìn về phía mấy vị trọng tài bên cạnh.

“Chư vị, người này ngông cuồng như vậy, lẽ nào các vị nhịn nổi? Chỉ cần chư vị chịu ra tay, Chu Hưng ta sẽ mãi ghi nhớ tình này của chư vị, nhất định sẽ báo đáp."

Chu Hưng liều mạng muốn đối phó với Lý Quân, những cường giả cấp bậc như họ, cái giá để báo đáp không hề thấp.

"Từ trưởng lão, một hậu bối ngông cuồng như thế, xin ngài hãy đứng ra đòi lại công băng cho ta."

Nghe vậy, Từ Bạch Dương nhíu mày suy tư.

Những thiên kiêu trẻ tuổi như Lý Quân, một khi trưởng thành thì gần như vô địch, có lẽ phía sau lưng hắn có chỗ dựa.

Nhưng Chu Hưng đã lên tiếng thì ông cũng không tiện thẳng thừng bác bỏ thể diện của Chu Hưng. Suy nghĩ một chút, ông nói: “Lý Vô Địch, Chu Hưng trưởng lão là bậc tiền bối, sao ngươi có thể vô lễ như vậy? Nay ta cho ngươi một cơ hội, chỉ cần ngươi chịu tạ tội với trưởng lão, cam đoan không làm hại người nhà họ La nữa thì việc này sẽ bỏ qua, ý ngươi thế nào?"

Nghe vậy, Lý Quân cười khinh thường.

Thanh đao trong tay hẳn giơ lên, chỉ thẳng vào hàng trọng tài.

“Một lũ giả nhân giả nghĩa, lúc trước La Uẩn ra tay thì các ngươi khoanh tay đứng nhìn, giờ lại ra vẻ ta đây. Bảo ta xin lỗi? Không thể nào. Ai không phục thì cứ xông lên."

Nghe vậy, ngay cả Từ Bạch Dương cũng cảm thấy tức giận: “Người trẻ tuổi không nên quá cuồng. Thiên phú của ngươi rất mạnh, có lẽ xuất thân cũng không tầm thường. Nhưng ở Tiêu Ngọc Kinh này, thế lực có mạnh tới đâu thì Vân Thiên Cung ta cũng chẳng e ngại."

“Nếu ngươi không biết điều thì hôm nay ta đành phải bóp chết nhân tài rồi."

Dứt lời, trên người Từ Bạch Dương tỏa ra một cỗ khí thế ngút trời.

Khí thế áp xuống đài luận đạo.