MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCực Phẩm Chiến Long - Lý QuânChương 2205: Tất cả mọi người

Cực Phẩm Chiến Long - Lý Quân

Chương 2205: Tất cả mọi người

824 từ · ~5 phút đọc

Toàn bộ trời đất bỗng trở nên tĩnh lặng.

Tất cả mọi người đều nhìn về phía Lý Quân đang đứng ngạo nghễ nơi đó, cùng với thi thể của trưởng lão Từ Bạch Dương đến từ Vân Thiên Cung đã bị chém đến mức không thể ghép lại, đầu óc họ như tê liệt, trống rỗng.

Người chết thế mà lại là Từ Bạch Dương! Thanh niên này không chỉ giết chết La Uẩn - một cao thủ Thần Cảnh tầng mười, mà còn giết luôn cả Từ Bạch Dương, kẻ vốn được coi là cường giả trong hàng ngũ tầng mười ấy.

Thực lực này cũng quá nghịch thiên rồi!

Chẳng lẽ nói, chỉ có cấp bậc cự đầu mới có thể nghiền ép được tiểu tử này sao?

Gương mặt của tất cả mọi người đeu đo đan vì kinh hai. Mui mau tanh nong nac khong ngừng kích thích khứu giác của mỗi người.

Phía xa, Nhậm Tinh Nhạn thậm chí không kìm được mà lùi lại một bước, tâm thần hoảng loạn không biết phải làm sao.

Trên ghế trọng tài, Chu Hưng cùng ba lão giả còn lại cảm thấy toàn thân lạnh toát như rơi vào hầm băng.

Đúng lúc này, Lý Quân cũng dời tầm mắt hướng về phía bọn họ.

"Chu Hưng, Từ Bạch Dương - người ra mặt cho ngươi đã chết rồi, ngươi không xuống đó làm bạn với lão ta sao?"

Giọng nói bình than roi vào tai Chu Hưng, nhưng lai chẳng khac nao sấm set no ngang

tai.

Tiểu tử này muốn giết lão ta!

"Chuyện đã đến nước này, chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Phải cùng nhau ra tay mới có con đường sống!" Chu Hưng nói với ba lão giả bên cạnh.

Nghe lời này, ba lão giả đồng loạt gật đầu.

Lý Quân quá mạnh, đơn đả độc đấu bọn họ căn bản không phải đối thủ. Hơn nữa, nhìn hành vi của Lý Quân, ngay cả Từ Bạch Dương của Vân Thiên Cung mà hẳn cũng dám sát hại, huống chi là bọn họ.

Khắc tiếp theo, ba người gần như cùng lúc hóa thành tàn ảnh lao về phía Lý Quân.

Từng người đều dốc hết toàn lực, tạo ra những cơn cuồng phong khủng khiếp càn quét khắp quảng trường.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc bọn họ vừa lao ra, Chu Hưng lại chạy thục mạng theo hướng hoàn toàn ngược lại.

Vào lúc này, ba vị lão giả đã vọt tới sát bên người Lý Quân đều ngẩn người ra, tức phát điên:

"Mẹ kiếp! Chu Hưng, tên khốn khiếp nhà ngươi dám gài bẩy chúng ta!"

Chỉ là Lý Quân không để cho bọn họ có nhiều thời gian để phẫn nộ, đao quang trong tay hắn đã bùng nổ.

"Lý Quân, ta nghĩ trong chuyện này có chút hiểu lầm ... "

Một tên lão giả mở miệng muốn giải thích.

Thế nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, cái đầu của lão ta đã bay thẳng lên không trung.

Hai tên lão giả còn lại cũng nhanh chóng bị đao quang chém chết tại chỗ.

Lúc này, Chu Hưng đã thao chạy ra xa hơn trăm trượng, vẫn đang liều mạng lao về phía trước. Vì tốc độ quá nhanh, đám đông thậm chí không thể bắt kịp tàn ảnh của lão ta, cứ như một cơn gió lướt đi.

Thế nhưng ngay sau đó, một giọng nói đầy vẻ trêu ngươi vang lên bên tai lão ta:

"Tốc độ của ngươi vẫn còn chậm lắm."

Khoảnh khắc này, trong lòng Chu Hưng dâng lên một nỗi kinh hoàng tột độ.

Lý Quân thế mà lại đuổi kịp nhanh đến thế sao?

Chẳng lẽ ba người kia ra tay mà không cản nổi hần dù chỉ một phút?

Chu Hưng vội vàng khựng lại, lão ta biết nếu cứ tiếp tục trốn chạy thì chỉ có con đường

chết.

Khi lão ta vừa dừng bước, đã thấy ở ngay phía trước, Lý Quân đang khoanh tay trước ngực, nhìn lão ta với ánh mắt đầy giễu cợt.

'Lý Vô Địch, rốt cuộc ngươi muốn thế nào mới chịu buông tha cho ta?"

Toàn thân Chu Hưng căng cứng, lão ta nhìn chẳm chằm vào Lý Quân mà hỏi.

Hiện tại lão ta đã hối hận đến cực điểm, tự trách mình ăn no rỗi việc, cớ sao lại đi chọc vào vị "sát tinh" này.

Sống chết của người nhà họ La thì liên quan gì đến lão ta chứ?

Giờ thì hay rồi, tự chuốc họa sát thân vào mình.

"Nếu ta nói thế nào cũng không chịu buông tha cho ngươi thì sao?"

Nghe thấy lời này, trong mắt Chu Hưng lộ ra một tia âm hiểm tàn độc:

"Vậy ta liều mạng với ngươi!"

Dứt lời, lão ta lập tức tế ra một thanh trường kiếm, một đạo kiếm quang khủng bố đâm thầng về phía Lý Quân.

Lý Quân đứng sừng sững tại đó, không mảy may lay động.

Đợi đến khi kiếm quang đã sát sạt trước mặt, thanh trường đao mới từ dưới quét hất lên trên.